Lật Hạ Ký 2 - Chương 1

icon
icon
icon

Lật Hạ tuy biết chút ít chuyện đánh lộn nhưng chỉ là công phu mèo cào, đối phó với phụ nữ may ra còn có thể chứ hoàn toàn không thể đấu lại một người đàn ông trưởng thành khỏe mạnh. 

Người này rất không an phận, vừa kéo cô vào bóng tối, vừa dùng tay tuột khăn tắm của cô xuống. Bàn tay đàn ông vừa to vừa thô ráp, không ngừng vuốt ve bên hông cô.

Lật Hạ không nhìn rõ đối phương là ai, mà người kia cũng không lên tiếng nên cô chỉ có thể ra sức giãy giụa, nhưng sức của hắn ta quá khỏe, cô càng quẫy hắn càng giữ chặt hơn.

Tất cả người làm giờ đang dọn dẹp trên bãi cỏ, trong nhà không một bóng người. Cổ họng Lật Hạ cố gắng cũng chỉ có thể phát ra vài âm thanh nhỏ, nhưng hiển nhiên là không có ai đáp lại.

Hắn ta rất nhanh ghì chặt Lật Hạ xuống giường, trong khoảnh khắc cô ngã xuống, người kia hơi buông lỏng cô ra, Lật Hạ lập tức nhân cơ hội huých mạnh khuỷu tay, cũng không biết trúng vào đâu trên người hắn, chỉ biết hắn liền thả lỏng ra thêm được chút nữa.

Lật Hạ nhảy bật dậy, hét lên chói tai: “Cứu...”.

Nhưng chữ “mạng” còn chưa kịp vang lên thì cô đã bị hắn ta bóp cổ, đè xuống dưới gối. Lật Hạ khó thở, lập tức không phát ra tiếng được nữa.

Cô bị ép nằm sấp xuống, hoàn toàn không thể sử dụng sức lực, mà hắn ta lại ngồi lên đùi cô, khống chế cô hoàn toàn.

Cô nức nở vài tiếng, nhưng thân hình người đàn ông quá nặng, tay và đầu cô đều bị giữ trên gối, dù có giãy giụa thế nào, người bên trên vẫn không mảy may di chuyển,

Lật Hạ bị hắn dọa đến phát điên, thanh âm thảm thiết vang lên, nhưng đều bị cái gối chặn lại.

Cô kinh hãi, sợ đến phát khóc, hai chân ra sức đập mạnh lên giường, cả cơ thể kịch liệt xoay tới xoay lui trốn tránh, muốn thoát khỏi vật ghê tởm kia.

Đúng lúc này, bên ngoài vang lên những tiếng gõ cửa, có chút chần chừ: “Cốc... cốc...”, sau đó vang lên âm thanh vặn tay nắm, nhưng cửa đã bị khóa lại rồi.

Hai người trên giường đều hoảng sợ, nhưng người nọ không những không chạy đi mà càng hung hăng đè đầu cô xuống, tay kia vươn đến bụng cô, ý đồ muốn nâng người cô lên.

Lật Hạ thiếu chút nữa thì hồn bay phách lạc, dùng tất cả sức lực hét lên một tiếng “A...”, lại cố gắng đập chân lên giường để gây tiếng động, thừa dịp người đàn ông kia chuẩn bị hạ người xuống thì nghiêng người né sang một bên.

Hắn ta còn muốn bắt cô lại nhưng bị một âm thanh vang dội ngăn cản, cánh cửa bị đạp tung, đổ rầm xuống đất. Gã đàn ông nhanh chân nhảy qua cửa sổ để chạy trốn.
Lật Hạ theo lực đẩy của hắn ta, cuốn cả khăn tắm lăn xuống giường.

Ngay lập tức, đèn trong phòng cũng được bật sáng.

Lật Hạ quay đầu lại thấy Nghê Lạc thì cũng bị dọa giật mình, vừa xấu hổ lại vừa lúng túng, cuống quýt lấy khăn tắm che người, đôi chân nhỏ nhắn chà trên thảm hồi lâu mới nhỏ giọng nói: “Cảm ơn anh!”.

Lời vừa nói ra, hình như câu này còn có ý nghĩa khác, như là cô cảm ơn anh đã nhìn thấy hết cơ thể cô, liền nhanh chóng chêm thêm một câu: “Ý tôi là cảm ơn anh đã cứu tôi!”.

Cô càng nói mặt càng đỏ, vội vàng chuyển đề tài: “Sao anh lại quay lại vậy?”.

Nghê Lạc lúc này mới nghiêng người, vô cùng không tự nhiên nói: “Tôi thấy đèn phòng cô đột nhiên tắt, cảm giác hơi kì lạ. Hơn nữa, hôm nay nhà cô có thêm nhiều người làm như vậy, nên...”

Lật Hạ thoáng sửng sốt, không ngờ anh lại cẩn thận, tỉ mỉ đến như vậy, trong nháy mắt cảm thấy vừa cảm động vừa may mắn. Nếu không có anh, hôm nay chỉ sợ cô đã....

Nghĩ đến chuyện vừa rồi, tay chân cô như nhũn ra, bước gần về phía Nghê Lạc, rồi đột nhiên bổ nhào vào lòng anh: “Nghê Lạc, may mắn, thật may mắn là anh đã đến!”.

Giọng cô rất nhỏ, mang theo sự uất ức khó phát hiện, ôm chặt lấy anh như một đứa trẻ. Nghê Lạc bị cô chạm vào làm cho tim đập thình thịch, vỗ nhẹ lưng cô, nhỏ giọng an ủi: “Không sao rồi!”.

Anh nghe được trong phòng cô có âm thanh kì lạ, đạp cửa xông vào, thấy cô vẫn bình yên vô sự, hòn đá đè nặng trong lòng anh cũng được buông xuống. Cảm giác trái tim như đang ngồi tàu lượn siêu tốc thế này thật khó diễn tả. Bây giờ nghĩ lại vẫn thấy sợ, thật may mắn là anh đã quay lại, thật may mắn.

Bằng không, nếu cô thực sự xảy ra chuyện, thì cả đời này anh cũng sẽ không tha thứ cho bản thân.

Cô gái trong lòng vẫn còn đang run rẩy. Anh biết, cho dù trước mặt người khác cô có tỏ ra kiên cường, mạnh mẽ thế nào nhưng vẫn có những lúc cô yếu đuối, sợ hãi. Huống gì là trong tình huống này?

Đôi mắt Nghê Lạc tối lại, vừa giận vừa hận, vùi đầu vào mái tóc mềm mại của cô, nhịn một lúc mới nhẹ giọng hỏi: “Cô, có đoán được là ai không?”.

Lật Hạ hoang mang lắc đầu: “Có lẽ mấy người kia bị tôi hại làm cho mất mặt nên mới tìm người tới chăng? Nghĩ đi nghĩ lại cũng chỉ có khả năng này mà thôi”.

Nghê Lạc vẫn nhíu mày, tâm trạng không tốt: “Chắc là vậy. Nhà cô cũng nên thay hệ thống an ninh đi. Nếu đã không có nhiều người làm thì đừng tổ chức hoạt động gì ở đây nữa, để cho người xấu có cơ hội trà trộn vào”.

Lật Hạ gật đầu, hít một hơi thật sâu, lúc này mới buông Nghê Lạc ra, thoải mái cười: “Bạn học Nghê Lạc, xem ra anh cũng đáng tin cậy ghê!”.

Ấn đường Nghê Lạc khẽ giật, im lặng, ánh mắt lướt xuống: “Lần trước cô mặc đồ, trong đó chắc chắn có thêm cái gì đúng không, có khi phải nhỏ hơn chút nhỉ, 34A?”



Bình luận