Làng Văn Xá thời xưa còn có con một con đường cổ, các cụ cao niên trong làng quen gọi là "đường Quai” vốn là con đường Thiên Lý để vào kinh thành Thăng Long. Chùa Văn Lâm vốn tên chữ Nôm là chùa Lành, ngôi chùa hơn trăm năm tuổi ngày trước thuộc làng Văn Xá, tổng Cổ Điển, huyện Thanh Trì, phủ Thường Tín, tỉnh Hà Đông. Sư cụ Đàm Minh đã trụ trì tại ngôi chùa làng hơn 40 năm kể từ ngày người xuất gia một lòng hướng Phật, sáng nào sư cụ cũng thức dậy từ 5 giờ sáng để gõ mõ tụng kinh, hiềm nỗi điều khiến sư cụ phiền lòng nhất chính là đám thanh niên trong làng, dù làng Văn Xá nằm sát cửa ngõ thủ đô nhưng cuộc sống nơi đây vẫn tù túng và mang nhiều hủ tục, hầu như ngày nào trong làng cũng có đám đánh chửi nhau do say rượu, do cờ bạc do nợ nần, ngay như nhà chùa hễ trồng được cây gì ra trái cũng bị đám trộm trong làng lẻn vào vặt sạch sẽ.
Như lệ thường,
sáng nay sư cụ vào gian chính điện để thắp hương và tụng kinh, khi người vừa
ngước lên hương án đã giật mình hoảng hốt, chiếc lư hương cùng đôi lọc độc bình,
tất cả đều là đổ cổ có từ thời hậu Lê đã không cánh mà bay, chiếc hòm công đức
cũng bị phá tan còn số tiền trong đó cũng biến mất luôn. Sau phút giây
kinh hoàng sửng sốt, sư cụ bèn tọa thiền ngay dưới nền gian chính điện. Chiều muộn
nhưng Linh vẫn lang thang trên các con phố ngoài Hà Nội, ngắm cảnh chán chê, y
bèn vẫy một chiếc xích lô chở lên phố Lê Văn Hưu để gặm chân chó, đây là món
khoái khẩu mà đám cờ bạc từ Hà Nội về sới bạc nhà lão My chột hay kháo nhau. Vừa
nốc rượu vừa gặm chân chó trong buổi chiều nhập nhoạng nơi phồn hoa đô hội khiến
cho Linh cảm thấy rạo rực, sẵn có xấp tiền trong túi, khi đã ăn uống no say y lại
vẫy một chiếc xích lô ra vườn hoa Pasteur để kiếm gái mặc cho ở nhà mấy bà cháu
vẫn đang ngóng chờ. Sáng hôm sau
Linh bắt xe về làng, vừa bước vào trong sân y nhìn thấy mấy đứa con tha thẩn
chơi với nhau bên gốc rơm bèn hỏi: - Bà đâu rồi mà
để mấy đứa nghịch bẩn thế, nghe bố hỏi thằng cu Khoai lớn tuổi nhất bèn thông
báo: - Bà ra chùa có
việc rồi, đến trưa bà mới về, nghe cu Khoai nói vậy, Linh lẩm bẩm: mùng một
không phải, ngày rằm cũng không ra đó làm gì lắm thế, đúng là già rồi rách việc,
thấy bố nói vậy cu Khoai nhanh nhảu kể: - Không phải bà
đi lễ đâu bố, cả làng đang ầm lên vì sư cụ đã mất khi đang ngồi thiền ngay gian
chính điện, con nghe các bà kháo nhau nhà chùa đêm qua còn mất trộm nữa. Nghe
cu Khoai nói vậy, Linh bất giác chột dạ, y bước hẳn vào nhà lấy từ trong túi quần
ra xấp tiền, nhìn ra cửa thấy ba đứa con vẫn đang mải chơi, Linh bèn mở hòm quần
áo ra rồi nhét xấp tiền xuống tận đáy, tần ngần giây lát, y tặc lưỡi rút ra một
thếp mỏng để tối nay lại sang nhà lão My chột gỡ gạc số tiền đã thua bạc. Kể từ lúc bán
chỗ đồ cổ cho một tay chuyên buôn cổ vật ở làng Yên Phụ, Linh luôn tự an ủi bản
thân: - Nếu sau này trời Phật phù hộ cho hắn “ăn nên làm ra” hắn sẽ chuộc lại số
đồ đã bán hoặc công đức vào chùa một số tiền để chuộc lỗi. Linh nằm xuống
phản để chợp mắt sau một đêm chơi bời trác táng, nhưng hắn không sao ngủ được,
tiếng chuông chùa từ xa vọng khiến hắn cảm thấy bồn chồn lo sợ, mồ hôi túa ra ướt
đẫm chiếc áo đang mặc.






























Bình luận