Chapter 2

icon
icon
icon

Đêm hôm đó nằm cạnh con gái, bà Thỏa vừa quạt cho con vừa thủ thỉ tâm sự; Con thành sinh viên rồi, ăn nói đi lại phải ra dáng một chút, làm gì cũng phải í tứ. Con gái khôn ba năm dại một giờ, con phải chuyên tâm vào học, nhớ tránh xa bọn trai Hà Nội bẻm mép ra nghe chưa. Bà Thỏa nói một hồi mà không thấy con gái phản ứng, khác hẳn với cái tính hay cãi mọi ngày. Khẽ nhỏm dậy nhìn sang bên cạnh, dưới ánh đèn leo lét trên bàn thờ, bà thấy con gái đã ngủ say từ khi nào. Trời mới tờ mờ sáng, tiếng gà trong chuồng đã gáy vang. Ở dưới bếp bà Thỏa đang hì hụi làm món cánh cá, chút nữa hai bố con ăn sáng còn bắt xe lên Hà Nội, hôm nay là ngày Phượng làm thủ tục nhập học tại Học viện Ngân Hàng. Vì kiêng không muốn hai cha con gặp gái ngoài đầu ngõ, bà Thỏa phải nịnh khéo thằng cu hàng xóm đứng đón ngõ ở cột đèn. Tiễn hai bố con ra đến cổng, bà Thỏa nhắc lại cho con gái câu nói đếm qua; Nhớ tránh xa bọn con trai Hà Nội bẻm mép nhé. Phượng bĩu môi đáp lại; Vâng, con biết rồi.


Làm thủ tục nhập học xong, hai bố con ông Tiến đi bộ từ phố Chùa Bộc sang phố Tôn Thất Tùng, sau vài lần hỏi đường, cuối cùng cả hai cũng đến đúng địa chỉ người quen. Sau khi bấm chuông, bác sĩ Lê là cháu gọi bà Thỏa bằng dì mở cửa niềm nở tiếp đón hai người. Qua câu chuyện, ông Tiến được biết, cả hai vợ chồng Lê đều là bác sĩ. Do muốn về quê ngay nên ngồi nói chuyện được nửa tiếng, ông Tiến đã vội đứng dậy xin phép ra bến xe phía Nam để cho kịp chuyến xe cuối ngày. Trước khi chia tay, ông Tiến rụt rè nói với bác sĩ Lê; Em nó mới ở quê lên thành phố nên còn nhiều bỡ ngỡ, thôi chú và dì trăm sự nhờ cháu chỉ bảo.  


Cơm tối xong, Phượng tranh thủ lau dọn nhà cửa cho anh chị. Hôm nay anh Thuận chồng chị Lê có ca trực ở bệnh viện, nhà hiện chỉ có hai chị em với nhau. Chị Lê cũng tỏ vẻ vui mừng, vì có thêm Phượng sẽ thêm người bầu bạn. Dù cả hai vợ chồng đều là bác sĩ, nhưng lấy nhau 5 năm mà việc có mụn con vẫn chưa thành hiện thực.


Đang lau cầu thang, bất chợt Phượng nghe thấy tiếng chị Lê gọi:


-Em mở tủ lấy giúp chị khăn tắm sạch.


Phượng nhanh chóng lấy chiếc khăn tắm rồi đẩy khẽ cửa đưa vào cho chị Lê. Dưới ánh sáng dịu nhẹ trong buồng tắm, cơ thể của người thiếu phụ hiện ra với những đường cong tuyệt mĩ. Dù là con gái mới lớn, nhưng Phượng cũng không thể rời mắt khỏi tòa thiên nhiên đẹp như vậy. Sau khi xả nước cho sạch bọt trắng trên đầu, chị Lê cầm chiếc khăn tắm rồi nói với Phượng:


-Chút xong việc em vào tắm luôn cho mát.


Bình luận

bo-cong-thuong