Hì hục quét dọn cả buổi trưa, Thanh đi ra tiệm tạp hóa mua chiếc đèn bão và mấy chiếc xô, chậu nhựa, lúc quay về cô thấy chồng đang hì hục lắp chiếc giường một ngay góc nhà, thấy vợ về Hoán hồ hởi khoe:
- Em thấy chiếc giường có đẹp không? Thanh hỏi chồng: - Anh mua hay xin ở đâu vậy? Hoán cười và nói, tiền đâu mà mua, anh ra bãi
rác kiếm được luôn chiếc giường này, vừa nhìn anh đã ưng ngay rồi vì nó gần như
còn mới nguyên. Thanh nhìn chồng thất vọng, cô chép miệng nói: Giường còn mới nguyên đã ném ra bãi rác chỉ có
thể là giường của người chết thôi, anh nhìn đi: - Thành giường còn mới nhưng giát
giường đã mục, chứng tỏ người nằm giường này bị liệt lâu ngày, mọi sinh hoạt tắm
rửa vệ sinh đều ở trên giường nên mới vậy. Nghe vợ nói xong, mặt Hoán chuyển
sang tái dại, Hoán nói với vợ: - Vậy anh lại đem vứt ra chỗ cũ nhé? Thôi anh tháo giát giường vứt đi cũng được, dù
sao mình không thể nằm dưới nền đất, ở đây toàn chuột bọ, có khi còn có cả rắn
bò vào nhà. Hoán đem chiếc giát giường ra bãi rác vứt, lúc trở về anh vác theo
một cái mặt bàn bằng gỗ công nghiệp còn tốt, Hoán đặt cái mặt bàn vào thay cho
giát giường, tuy cập kênh một chút nhưng ít ra đêm nay, hai vợ chồng cũng có chỗ
ngả lưng. Nhìn thấy vợ treo chiếc đèn bão lên tường,
Hoán ngạc nhiên hỏi: - Sao em không mua đèn tọa đăng cho sáng? Nhà mình bốn bề thiếu trên hụt dưới, lúc mưa
gió lùa thông thống, đèn nào chịu được ngoài đèn bão, Thanh giải thích cho chồng.
Dọn dẹp xong, nhìn ngôi nhà có chiếc giường cùng với ít xô chậu nhựa và chiếc
đèn bão nên có vẻ tươm tất hơn hồi sáng, Thanh mở túi vải lấy ra miếng bánh đúc
lạc mua hồi sáng, hai vợ chồng ngồi trên chiếc giường và lặng lẽ ăn. Thanh nói
với chồng: - Mình ở vài ngày cho nhà đỡ mốc và có hơi người rồi anh đón con về
đây, đang ăn nghe vợ nói vậy Hoán khẽ gật đầu. Cả buổi chiều nhờ Hoán chăm chỉ ra bãi rác nhặt
nhạnh, ngôi nhà có thêm một chiếc bàn học cũ, một cánh tủ có gắn chiếc gương để
góc nhà và một chiếc hòm gỗ cũ đựng quần áo. Trong lúc chồng ra bãi rác nhặt đồ,
Thanh đi mua thêm một chiếc bếp dầu cùng vài vật dụng sinh hoạt thiết yếu, cô
quan sát đường đi lối lại trong khu xóm liều để thích nghi dần với cuộc sống
nơi đây. Dù không muốn, nhưng Thanh biết vợ chồng cô chắc còn lâu lắm mới thoát
khỏi chốn này.






























Bình luận