Đúng 12h đêm ba mươi, khi pháo hoa sáng rợp trời, tôi vội vàng ra ngay đầu hiên ngôi từ đường, để chờ người xông nhà cho ông trưởng họ. Ghé mắt nhìn vào ngôi từ đường, tôi thấy ông trưởng họ đã xúng xính trong bộ áo the khăn xếp màu tím và chống ba toong đứng đợi cái thằng Huy tam hợp đến xông nhà cho mình. Thời tiết lúc trời và đất giao hòa hơi se lạnh, không khí tết đến xuân về rất đỗi linh thiêng. Tôi thầm cảm ơn cậu sinh viên đã hy sinh phút giây đoàn tụ bên gia đình, để xông nhà cho ông trưởng họ nhà tôi
Thật ra ngay sáng ba mươi tết, tôi đã gọi điện nhắc cậu Huy nhớ giao thừa đêm nay. Nhưng quái lạ gọi mãi không ai nghe máy, sợ tên này lại bắt xe về quê mà quên nhiệm vụ thì chết. Tôi đi tìm khắp nơi mà không thấy, sau bà Hải bán nước cho biết; thằng Huy chắc đi chợ hoa rồi, chắc chiều mới về…nghe vậy tôi cũng an tâm được chút. Để cho chắc, tôi cũng nhắn gần 20 tin nhắn để nhắc cậu Huy này đến cho đúng giờ.
Theo như kịch bản đã thảo luận trước, sau khi pháo hoa bắn lúc giao thừa vừa dứt, cậu Huy sẽ vác một cành hoa Hải Đường tượng trưng cho cành lộc bước vào nhà thờ tổ, Ông trưởng họ sẽ đứng ngay trước sân để đón và mời vào nhà. Những lời chúc tụng cũng được soạn sẵn, và nhiệm vụ của cậu sinh viên tam hợp với gia chủ sẽ chúc tụng cho nó ấn tượng là được. Sau đó cậu sinh viên sẽ nhận được phong bao lì xì, thực chất là trả nốt 75% tiền cát xê diễn xuất đêm giao thừa thì đúng hơn.
Khi pháo hoa dứt được hơn 10 phút, nhìn đồng hồ chỉ con số 0h25 tôi bắt đầu lo lắng, nếu thằng này lượn mất thì coi như họ nhà tôi giông cả năm luôn. Đang lúc bối rối, nhìn vào trong từ đường, tôi thấy ông trưởng họ cũng sốt ruột, ông giơ tay nhìn đồng hồ mấy lần. Đúng lúc đó tôi nghe tiếng xe máy chạy tới, thằng Huy trong điệu bộ vô cùng nhếch nhác ngồi trên xe máy kẹp ba đứa chạy thẳng đến trước cửa ngôi từ đường thì dừng lại. Hai thằng ngồi trên xe hất hàm nói; vào nhanh nhé… thằng Huy xuống xe tay không, rõ ràng tôi có đưa cho nó 200 ngàn mua cành Hải Đường lộc mà giờ không có.
Chợt như nhớ ra điều gì, nó với
tay bẻ luôn cành khế bên đường rồi bước vào xông nhà cho ngôi từ đường của dòng
họ nhà tôi. Thôi dù sao thế cũng là may rồi, tôi tự an ủi bản thân như vậy. Ăn mặc trang trọng, đứng
nghiêm chỉnh gần nửa tiếng đợi thằng Huy tam hợp bước vào xông nhà cho mình. Khỏi
phải nói ông trưởng họ cũng hơi thất vọng, khác với ngày thường, hôm nay thằng
Huy với điệu bộ thất thểu và ăn mặc nhếch nhác lù lù đi vào. Đã thế trên tay nó
lại cầm một cành cây khế héo khô nữa, nén bực trong lòng để không hỏng việc lớn,
ông trưởng họ hơi ưỡn ngực để đợi lời chúc như kịch bản.






























Bình luận