img

Cho ai sánh cùng trời đất

5

1 đánh giá

icon

32

option

0

icon

0

Đang ra - 3/8

TIỂU THUYẾT

optionoption

Lưu truyện

optionoption

Mục lục

Giới thiệu

Cứ ngỡ là khắc cốt ghi tâm, đến một ngày bỗng chốc nhận ra chỉ là mưa gió thoảng qua...

Si Nhan - vẫn luôn ngỡ rằng mình là cô gái hạnh phúc nhất, có một gia đình ấm êm, có cha mẹ yêu thương, có anh trai chiều chuộng và có một người bạn trai sẵn sàng che chở cho cô. Nhưng vào năm mười tám tuổi, mẹ xảy ra tai nạn và qua đời, cha cô bị tố cáo tham nhũng phán quyết ở tù, anh trai phải tìm kiếm người giúp đỡ, còn chàng trai cô dùng tuổi thanh xuân của mình để yêu vào ngày cha cô bị tạm giam anh ta nói lời chia tay.

Cho Ai Sánh Cùng Trời Đất - Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Cô không chịu nổi những tổn thương ấy cho nên rời thành phố A đến Thành Cổ bắt đầu cuộc sống mới. Thật may trong những năm tháng đó cô được sự giúp đỡ của Ôn Hành Viễn - bạn thân anh trai Si Hạ, nên cuộc sống không quá khó khăn. Chỉ là, cô luôn nhớ về những năm tháng ngây ngốc yêu một người.
Nếu có ai hỏi Si Nhan rằng, quan hệ của cô và Ôn Hành Viễn là gì thì câu trả lời của cô luôn là “Anh ấy chỉ là bạn của anh trai tớ mà thôi!”. Nhưng những lúc ở một mình cô luôn tự hỏi bản thân mình rằng, thật sự cô chỉ xem anh là bạn của Si Hạ không hơn không kém, câu trả lời là không. Bởi vì cô hiểu được tâm ý của anh nhưng bản thân cô không đủ lòng tin, càng không có dũng khí để đón nhận tình cảm ấy. Nên khi đối diện câu hỏi của anh: “Em rốt cuộc muốn tránh né đến khi nào?”. Khoảnh khắc ấy cô rất muốn nói với anh rằng: “ Anh kiên trì được bao lâu, chuẩn bị khi nào thì từ bỏ?”, nhưng cô không dám, cô sợ khi nói rõ tất cả, giữa họ không còn gì nữa.
“Tiểu Nhan, không phải là đến giờ em vẫn chưa phát hiện ra tâm tư của Hành Viễn đấy chứ?”
“Sao anh biết?”
“ Nếu như anh không biết, sao có thể đồng ý cho cậu ấy đưa em đến thành cổ?”
“Vậy thì chí ít là ba năm phải không?”
“Đâu chỉ có thế!”
Đến thật lâu sau đó cô mới hiểu bốn chữ “đâu chỉ có thế” mà Si Hạ khi nói ẩn chứa bao nhiêu nỗi xót xa … là ý gì?
Hóa ra, cô để lỡ một người yêu cô sâu đậm đến vậy.
Ôn Hành Viễn tài hoa, khiến cho mọi người ca ngợi, nhưng ánh mắt của anh luôn hướng về cô gái tên Si Nhan. Khi gia đình của Si Nhan gần như lâm vào bước đường cùng, không ai biết lý do tại sao Ôn Hành Viễn đột ngột trở về nước, anh giúp Si Hạ lo hậu sự cho mẹ, dùng sức ảnh hưởng của Ôn gia và tất cả các mối quan hệ để cứu ông Si Nhàn Minh ra khỏi cảnh lao tù.
Tất cả mọi người đều nhìn thấy mọi việc của anh đang làm là vì ai, chỉ riêng Si Nhan đang chìm đắm trong những tổn thương là nổi đau mất mẹ và chia tay người yêu nên không hề nhận ra.
Đứng trước một Si Nhan bị tình yêu vứt bỏ, Ôn Hành Viễn tài giỏi hơn người thì có ích gì? Bởi cũng có người từng hứa với cô sánh cùng trời đất nhưng lại nói hai tiếng "chia tay" dễ dàng, khiến cô chẳng thể tìm thấy phương hướng. Sau đó, cô gặp anh, được anh đến Thành cổ, ở cạnh cô một năm liền. Hai năm tiếp theo, anh và cô chỉ gặp nhau một lần, mối quan hệ ấy hời hợt giữa hai người từ đầu đến cuối đều được duy trì bằng những cuộc điện thoại, mỗi câu trêu chọc, mỗi lời nói của anh lúc đấy đều là sự quan tâm không biểu lộ cảm xúc.
Đôi lúc anh nghĩ, có lẽ cô không biết được mỗi cuộc điện thoại mà cô luôn cảm thấy phiền phức kia, thực ra là anh đang nhắc nhở cô về sự tồn tại của anh. Nhưng cô lại nói: “Ôn Hành Viễn, cảm ơn anh đã ở bên em lâu như vậy?”, cô từ chối tình của anh chẳng hề quanh co, cô luôn như thế chẳng sợ anh đau lòng .
Vì thế anh cũng muốn thẳng thắn nói với cô rằng: “Anh chưa từng dám hy vọng xa vời rằng em sẽ đáp lại anh bằng tình yêu. Nhưng anh không thuyết phục nổi bản thân từ bỏ”. “Từ giây phút này trở đi, em có thể dũng cảm một lần vì anh?” hay không?.
Cô trả lời bằng giọng điệu kiên định: “Em nghĩ, em có thể”. Chỉ mấy chữ đơn giản, anh lại cảm động nghẹn ngào: “Anh tưởng rằng cả đời này sẽ không có cơ hội nhận được câu trả lời này”.
Cô xót xa rơi lệ: “Xin lỗi, đã để anh phải đợi lâu”.
Có lẽ trong cuộc đời này quyết định đúng đắn nhất của Si Nhan chính là chấp nhận buông bỏ quá khứ để bên anh, yêu anh và trở thành vợ của anh.
Đây là một truyện hay, rất đáng để đọc!

Bình luận