Chạy xe ôm ở ngã tư Giảng Võ nhiều năm, nên tôi cũng có được một lượng khách quen tương đối. Trong số khách quen đó, có một nữ hành khách xinh đẹp và dễ thương. Người sau này đã đưa tôi chạm gót chân vào con đường nghệ thuật, đúng theo cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen.
Sáng nào ngồi hóng khách mà điện thoại của tôi hiện ra tin nhắn
“Bác qua nhà đón em đi làm nhé…”
Thấy số của khách quen, tôi vội phi xe sang phố Phan Kế Bình đón khách. Đây là một nữ giảng viên còn khá trẻ. Dù có ô tô nhưng gặp giờ cao điểm, hầu như người đẹp toàn sử dụng xe ôm cho kịp giờ. Lúc đó hầu hết các ngả đường đều tắc cứng, nhất là đoạn đê La Thành ngay trước cổng trường Mỹ Thuật Công Nghiệp. Với kinh nghiệm luồn lách của mình, chưa bao giờ tôi làm khách hàng thất vọng. Nhiều lúc ngồi sau xe, Mỹ Hân tên cô giảng viên đó ôm cứng lấy eo của tôi do sợ ngã. Khi xe dừng trước cổng trường MTCN, vừa tháo mũ bảo hiểm vừa nheo đôi mắt ngắm tôi rất kĩ, khiến nhiều lúc tim tôi bị loạn nhịp….hay là. Nghĩ vậy thôi nhưng tôi cũng biết là vô lý, làm gì có em thạc sĩ giảng viên xinh đẹp nào lại đi yêu một lão xe ôm già yếu hom hem như mình chứ.
Tôi thầm nghĩ;
Chắc mình uống rượu nhiều nên có khi loạn thần.
Nghĩ vậy thôi, nhưng lúc 17h tôi lại nhận được tin nhắn chở em Mỹ Hân từ trường về nhà. Trên đường về, em hỏi tôi rất kỹ về cuộc sống, công việc và thu nhập. Vốn tính thật thà, tôi kể hết không giấu điều gì.
Khi về đến nhà em khẽ nói;
Thôi chiều nay em bận rồi, có gì sang mai anh qua đón em đi làm. Em sẽ mời anh café nhé, nghe đến đó mà tôi thấy ù tai và cảm thấy như….tắc thở. Đúng là ở hiền gặp lành là có thật, phen này mình vớ bở rồi đây.
Sáng hôm sau, không cần bà vợ giục như mọi khi, chưa đến 6h tôi đã thức giấc. Khi tôi từ nhà tắm bước ra, bà vợ ngạc nhiên hỏi;
Hôm nay chồng có đi làm không mà tắm gội sớm thế, lại còn cạo râu là sao…phụ nữ đúng là có giác quan thứ sau quả không sai.
Tôi gắt lên;
Sáng nay phải chở một Việt kiều dạo quanh phố cổ, không thể ăn mặc lôi thôi như mọi ngày được. Nghe nói vậy, bà vợ tôi tin ngay vì tôi cũng hay nhận được những cuốc xe như vậy. Quên cả ăn sáng, ra khỏi nhà tôi phi như bay đến nhà người đẹp. Khổ cái tật hám gái từ xưa tưởng qua rồi, ngờ đâu em Mỹ Hân lại làm nó sống lại. Trong lúc đợi người đẹp ra cửa, tôi móc túi lấy viên kẹo cao su ra nhai và ngó khuôn mặt nhầu nhĩ của mình vào gương xe máy để vuốt lại mái tóc.
Gớm hồi hộp chả khác gì hồi đi cưa gái thời thanh niên vậy. Nhìn thấy tôi, em Mỹ Hân tủm tỉm cười và nói;
Sao hôm nay em nhìn anh trẻ vậy, lại còn diện nữa chứ.
Ah…anh trưa nay đi ăn cưới nên ăn mặc tươm tất chút, tôi trả lời mà thấy rõ ánh mắt lóe sang của người đẹp giảng viên.
Khác với mọi lần, khi xe đến cổng trường, Mỹ Hân nói;
Anh gửi xe theo em vào căn tin của trường uống cà phê nhé, em có câu chuyện muốn trao đổi với anh. Quả thật tôi có hơi hụt hẫng, đáng ra phải đi café đèn mờ chứ nhỉ, vào quán trong trường thì…chẹp
Vừa nhấp môi ly nước cam, Mỹ Hân vừa khẽ nói;
Anh chở em đi làm cũng nhiều và trong thời gian đó, em cũng quan sát kỹ ngoại hình của anh. Nói thật anh đừng buồn, người gầy gò xương xẩu như anh bây giờ là của hiếm đối với bọn em. Sinh viên trong lớp em dạy, gặp người mẫu béo quá sẽ không vẽ đẹp được.
Mỹ Hân nói tiếp;
Em muốn anh làm người mẫu cho lớp em dạy hình họa cơ bản nhé, một tuần chỉ có ba buổi thôi. Thù lao cũng được 160 ngàn buổi, quan trọng là công việc cũng rất nhàn. Anh chạy xe bạc mặt ngoài đường, có khi không được như vậy đâu.
Ý anh như thế nào?
Tôi nghe xong tự dưng thấy bụng đói cồn cào, cũng đúng thôi do cả đêm trằn trọc mất ngủ. Sáng ra thì dậy rõ sớm lại không ăn sáng, bây giờ lại uống café nữa. Suy tính vài phút, chả hiểu sao tôi lại gật đầu đồng ý, dù còn nhiều điều chưa rõ nhưng thấy nụ cười tỏa nắng của Mỹ Hân, tôi lại quên sạch.






























Bình luận