Chương 1

icon
icon
icon

- Sổ sách xem đến đâu rồi?

- ... - Lắc đầu, lắc đầu.

- Bàn tính sử dụng thế nào rồi?

- ... - Lắc đầu, lắc đầu.

- Haizzz! - Tiếng người phụ nữ thở dài yếu ớt, bước được một bước, lại thở dài. Trong giây phút trầm lặng, bà chợt nhớ ra. - Nếu đã như vậy thì thành thân trước đi.

- ... - Cổ họng nàng đột nhiên cứng đờ. - Mẹ... mẹ nói ai thành thân với ai cơ ạ?

- Tất nhiên là con và Hiểu Ất rồi.

- ... - Toàn thân nàng bắt đầu run rẩy. - Mẹ... con có thể lấy Tiểu Giáp, Tiểu Bính, Tiểu Đinh, A Hoàng, A Hắc hay chó mèo nhà nào cũng được nhưng... nhưng con không thể lấy hắn ta được.

- ... Giả quản gia còn nhiều tuổi hơn cả mẹ con, con muốn lấy ông ta sao? Sau này mẹ gọi con là mẹ hay con gọi mẹ là mẹ đây?

- ... Nhưng, nhưng mà không phải mẹ đã nói mẹ chẳng còn nhiều thời gian nữa sao? Lấy đâu ra mà sau này chứ?

- Con nha đầu thối này, dám trù ẻo mẹ cơ đấy! Khụ khụ! Tiểu Bính, A Hoàng, A Hắc biết làm sổ sách không? Biết sử dụng bàn tính không? Còn Đinh nha đầu nữa. Người ta cũng thân nữ nhi, sao có thể lấy con được?

- Con... con không để ý chuyện đó.

- ... Nhưng mẹ con để ý. Con nghe mẹ đi. Hiểu Ất là người có tài, ăn ở chừng mực lại khôn ngoan khéo léo, làm sổ sách, dùng bàn tính, lo buôn bán, chuyện gì cũng tinh thông. Giao khách điếm của Long gia cho cậu ta mẹ cũng thấy yên tâm.

- Nhưng mẹ cũng không thể “mua một tặng một” như vậy.

- Con cũng biết, bản thân con chỉ có thể làm đồ tặng kèm mà. Nhà họ Long chúng ta không nuôi kẻ ăn hại. Sau này, mẹ về trời, cũng chỉ mỗi Hiểu Ất có thể chăm lo cho con và khách điếm này chu toàn thôi.

- ... Vậy sau này, con tình cờ gặp được bạch mã hoàng tử của con thì phải làm thế nào?

- Bạch mã hoàng tử ư? Đó là gì vậy?

- Là chàng trai anh tuấn hào hoa, dịu dàng chu đáo, tao nhã phong độ, hào hiệp trượng nghĩa, sẽ cứu cô gái đáng thương ra khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng.

- ... Hiểu Ất không phải sao?

- Sao lại là hắn ta chứ? Hắn ta là kẻ bắt nạt tiểu cô nương yếu đuối, ngược đãi cô bé, coi thường cô bé, vứt bỏ cô bé, lôi cô bé ra làm trò đùa giữa thiên hạ. Hắn ta lại còn thích gây chuyện thị phi như thể một bà mẹ kế vậy.

- ... Vậy cũng chẳng còn cách nào khác. Vì khách điếm nhà họ Long, con cứ tạm thời lấy “bà mẹ kế” đó trước rồi từ từ tìm bạch mã hoàng tử nhé.

- ...

- Bạch mã hoàng tử nhà con dịu dàng chu đáo như thế, mẹ tin hắn sẽ không để ý chuyện quá khứ khi còn chưa hiểu biết của con đâu.

- ...

- Nhất bái thiên địa!

- Nhị bái cao đường!

- Phu thê giao bái!

- Đưa vào động...

- Giả quản gia, cuối cùng phu nhân đã về trời rồi ạ.

- Có lẽ phu nhân thấy tiểu thư có thể gả cho đại chưởng quỹ nên cuối cùng bà đã yên tâm. Đại chưởng quỹ, sao người lại vội vàng nâng khăn trùm đầu của tiểu thư lên như thế, đã vào động phòng đâu?

- Ta muốn bỏ vợ.

- Haizzz! Đại chưởng quỹ, còn chưa vào động phòng mà. Dù sao cũng nên động phòng trước...

- Bắt đầu từ ngày hôm nay, nhà họ Long sẽ do Long Hiểu Ất ta làm chủ. Ta nói là làm. Ai có ý khác thì cuốn gói đi cho ta.

- ... - Không gian yên lặng, chẳng còn ai dám ho he nửa tiếng.

- Mọi người đều không có ý gì khác. Như vậy là tốt nhất. Nhưng người nhà họ Long đều biết, nhà họ Long không nuôi kẻ ăn hại. Long đại tiểu thư, xin hỏi tiểu thư có biết làm sổ sách không?

- ...

- Có biết dùng bàn tính không?

- ...

- Nếu cả hai đều không biết, vậy thì xin để Long tiểu thư xuống làm tiểu nhị của khách điếm Đại Long Môn, dốc hết sức mình, sau này vươn lên. Tiểu thư thấy thế nào?

Mẹ ơi, mẹ có thể thấy rồi đấy. Mẹ vừa mới đi, Long Hiểu Ất đã lập tức lộ rõ bộ mặt “mẹ kế” của hắn ta. Chỉ cần dùng đầu ngón chân cũng nghĩ ra, gả cho “bà mẹ kế” này thì làm gì có kết cục tốt đẹp!

Bạch mã hoàng tử của nàng đang ở đâu? Hu hu!

Nhưng sẽ có một ngày, nàng gặp được bạch mã hoàng tử của mình. Nàng tin rằng người đó sẽ không để ý chuyện quá khứ ngày đầu tiên nàng gả cho người ta, vào thời khắc trước khi động phòng đã bị người ta hưu1, từ một tân nương trở thành người vợ kém cỏi bị chồng ruồng bỏ.

Sẽ có một ngày, nàng có thể chống nạnh, ngẩng đầu, dắt ngựa, à, không phải... là đi bên bạch mã hoàng tử. Nàng có thể tự hào chỉ vào mặt gã “chồng cũ” vô liêm sỉ của mình mà mắng chửi:

- Từ khi khách điếm, cơ nghiệp trăm năm nhà ta rơi vào tay ngươi đã trở nên lộn xộn thế này, đi đến đâu cũng thấy ngươi mở thêm khách điếm. Tất cả giao hết lại cho ta. Ta mới là đại tiểu thư chính thống của nhà họ Long. Ngươi chẳng qua chỉ là kẻ làm sổ sách đáng thương mà khi còn nhỏ ta nhất thời cao hứng thuê về làm thôi.
Tốt nhất là bạch mã hoàng tử của nàng không chỉ anh tuấn chu đáo mà còn có sức mạnh vô địch, võ công tuyệt thế, nội lực thâm hậu, nhún một cái liền bay lên, chỉ tay một cái liền vỡ đá. Vậy thì thế giới này thật tốt biết bao...

- Vù!
Một cơn gió lạnh tạt vào sống mũi nàng. Ngẩng mặt đón cơn gió thổi qua, dường như có thứ gì đó lóe lên trước mặt, nàng khịt khịt mũi định xoay người tiếp tục giấc ngủ trưa với cơn ác mộng của mình. Thảo nguyên ngoại thành không chỉ ấm áp dễ chịu với con người mà còn ấm áp dễ chịu với cả côn trùng. Hình như có con côn trùng nào đó đang nhảy trên chóp mũi nàng. Chao ôi! Lát nữa lại phải đến khách điếm làm việc mưu sinh... thôi... thôi... để nàng ngủ thêm một...

- Cô nương muốn ngủ mơ giữa ban ngày thì xin mời đi chỗ khác. Ở đây không được.

Giọng đàn ông hơi trầm và tuyệt đối không ấm áp, dịu dàng xộc vào tai nàng. Nàng cố hé đôi mắt lim dim, mí mắt mở ra một khe nhỏ. Tên khốn nào dám nói Long đại tiểu thư nàng ngủ mơ giữa ban ngày vậy? Ước nguyện của nàng sẽ có ngày trở thành hiện thực đấy.

Vừa hé mắt ra, nàng đột nhiên co rúm người sợ hãi, mồ hôi lạnh cứ thế toát ra trên mặt.

Chỉ thấy trước mắt là một thanh bảo kiếm ánh bạc lạnh lùng, lưỡi kiếm cách chóp mũi nàng vài tấc, cắm ngập một phần ba dưới đất. Kiếm khí vẫn còn gây chấn động, khiến những hạt cát nhỏ tạt vào má nàng.

Vừa bừng tỉnh, thính giác của nàng cũng trở lại. Nàng bỗng phát hiện nơi ngủ trưa yêu quý bao nhiêu năm nay của mình đã bị mấy người mặc áo đen chẳng lấy gì làm tử tế đứng vây tròn xung quanh. Mà tâm của vòng tròn ấy lại chính là nàng và thanh bảo kiếm, tua kiếm sắc trắng dưới tác động của kiếm khí vẫn đang không ngừng đung đưa.

- Vù!

Một bóng người vụt qua nàng, nhanh chóng rút thanh kiếm cắm sâu một phần ba xuống đất đó lên. Thanh kiếm bạc được người đó thu về không chút do dự khiến nàng há hốc miệng. Có lẽ nội lực của tay kiếm này quá mạnh nên nàng mới cảm giác như có mấy tiếng xoẹt qua tai. Nàng ôm mặt chỉ muốn bỏ chạy giữ mạng, lảo đảo đứng lên. Nàng chưa từng hoảng sợ như vậy. Nàng sợ từng cử động của người đó.

- Cô nương, nam nữ thụ thụ bất thân, sao cô lại ôm lấy tại hạ như vậy? - Kẻ có giọng trầm trầm đó nhìn xuống “vật dư thừa” đang ôm lấy thắt lưng mình.

Nàng ngẩng mặt lên nhìn “vật thể” mình đang ôm, toàn thân một màu đen, tay cầm thanh kiếm bạc, hàng mi rủ xuống như buông rèm nhìn nàng. Cũng không biết người trước mặt dùng ánh mắt kiếm sắc, phong thái phiêu du đó trong lúc này liệu có hợp không, nàng chỉ biết cổ họng mình đang nhanh chóng tiết ra vô vàn nước miếng, đủ để khiến nàng chết sặc mà không kịp thở. Thực ra con người chàng trai đó thế nào, đối với nàng cũng không quan trọng nhưng phong cách đại hiệp, phong độ này, võ công này đủ để khiến nàng chảy nước miếng.

- Đại đại đại, đại hiệp có thể cho biết quý danh, tuổi tác không ạ? Cha mẹ đại hiệp vẫn còn chứ ạ? Đại hiệp đã có thê thiếp gì chưa? Tôi, tôi, tôi, không không, tiện thiếp, không không, dân nữ, à không, nô gia, à à...

- ... Cô nương có điều gì chỉ giáo thì có thể đợi tại hạ giải quyết xong chuyện giang hồ trước không?

- Hả? Ồ ồ ồ, được được được. Không có gì. Vậy tôi, không, tiện thiếp, không, dân nữ, không, nô gia sẽ đứng qua một bên đợi đại hiệp xử lý xong chuyện giang hồ. Hì hì!
Nàng nhã nhặn buông tay, ngoan ngoãn đứng qua một bên nghe đám người mặc áo đen gào thét.

- Đại ca, nha đầu ngốc nghếch ngái ngủ đó đã ôm lấy hắn ta. Không biết có phải là cùng phe với hắn không? Hay là chúng ta chém cả cô ta nhé.

- Chỉ cần có thể đoạt được thanh kiếm gia truyền của nhà họ Bạch thì bất kể người cầm kiếm là ai, cứ việc chém không tha.

- Nhưng chúa thượng của chúng ta chẳng đã nói phải âm thầm điều tra, không để lộ tin tức, không đánh rắn động cỏ sao?

- Ngươi đúng là tên ngốc! Chém cả con nha đầu thối đó mới không để lộ tin tức.

- Nói cũng đúng. Nhưng tên này võ công cao cường, liệu có phải là tên thiếu chủ không biết trước biết sau của nhà họ Bạch đó không? Đại ca nói xem, nếu đúng là thiếu chủ nhà họ Bạch thì không thể làm hắn bị thương được đâu.

- Hừ! Nói ngươi là tên ngốc mà ngươi còn không nhận. Ngươi đã thấy người nhà họ Bạch mặc đồ đen bao giờ chưa? Hơn nữa, không phải thiếu chủ họ Bạch đó luôn tao nhã lịch thiệp, khuôn mặt dễ mến sao? Ngươi thấy tên này có được như thế không?

- Đúng rồi. Vừa mới gặp, bộ mặt hắn đã lạnh tanh rồi.

Oa, đại ca, hắn xông tới rồi.

- Mẹ kiếp! Tất cả là tại ngươi lải nhải lắm lời như thế đấy. Các huynh đệ, xông lên.

Tà không thể thắng chính, đây là quy luật bất biến từ xa xưa, nhưng từ trước tới nay, chưa một ai nói cho ta biết, rốt cuộc chính là thế nào? Có lẽ cái gọi là chính nghĩa ấy chỉ dành cho những kẻ thân đơn bóng chiếc, cô đơn một mình.









Bình luận