Chương 2

icon
icon
icon

Ba Lật Hạ sau đó gây dựng lại gia đình, người mẹ lỗi lạc của cô nghĩ, người đàn ông đó dù không phải là của mình, nhưng tốt xấu gì cũng là ba của hai cô con gái, mà Lật Hạ lại luôn rất thân thiết với ông ta, cho nên trước mặt cô, bà cũng không muốn nói xấu gì cả. Suy cho cùng thì việc ly hôn đã trở thành một vết thương nghiêm trọng trong lòng đứa nhỏ, bà không muốn lại tiếp tục xát muối vào đó, cứ nghĩ đợi con trưởng thành rồi tự khắc sẽ hiểu.

Cho nên, sau mười tuổi mối quan hệ giữa Lật Hạ và ba vẫn rất tốt, thỉnh thoảng cô còn đến nhà họ Phó để thăm bà nội và ba.

Nhưng Lật Hạ đâu có biết, cô em gái Phó Ức Lam kia trông thì giống như đóa hoa sen trắng xinh đẹp, nhưng thực chất là hạng tiện nhân độc ác.

Thời trung học, từng có lần Lật Hạ ngỗ nghịch cãi nhau với mẹ, giận dỗi ra khỏi nhà giữa đêm khuya, và đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn trong quán bar. Chuyện ấy cô chỉ trách bản thân mình, chứ không hề biết rằng, chị của cô, Lật Thu đã từng âm thầm điều tra, mặc dù không có chứng cứ, nhưng nghe người ta nói là do Phó Ức Lam bày trò. Nguyên nhân thì đến giờ vẫn không ai hiểu được.

Lật Hạ vẫn luôn chẳng hay biết gì, mãi đến khi bị chết một lần thì mới nhìn rõ, thì ra, có một số người, bạn không chọc giận cô ta, không có nghĩa cô ta sẽ không chọc giận bạn.

Nhưng so với những chuyện này, điều càng khiến Lật Hạ không thể nào tha thứ, thậm chí còn tăng thêm sự căm hận chính là tất cả những gì Phó Ức Lam đã làm với Lật Thu.

Lật Thu - trời sinh đã có tố chất làm chị, với bất kỳ ai nhỏ tuổi hơn mình đều có lòng chiếu cố. Vì thế năm đó khi Phó Ức Lam ở nhà họ Lật, Lật Hạ đối xử với cô ta không tốt không xấu, người thật sự đối xử tốt với cô ta, là chị Lật Thu.

Thế nhưng một người phụ nữ lương thiện nhẫn nhịn như vậy, lại bị Phó Ức Lam lần lượt khoác lên những hình tượng xấu xa: cướp bạn trai, bùng nổ các vụ tai tiếng, cộng thêm các vụ tính toán trong việc làm ăn nữa. Thậm chí đến cả đứa con trai ngoài giá thú do phạm sai lầm mà sinh ra, Phó Ức Lam cũng đều không bỏ qua.

Lật Thu lớn hơn Lật Hạ ba tuổi, nhưng sớm trưởng thành lại hiểu chuyện. Mười lăm tuổi chị đã theo mẹ lăn lộn trên thương trường. Trước khi xảy ra chuyện, chị gần như đã có thể tự mình đứng vững trong giới kinh doanh. Trong ký ức của Lật Hạ, chị luôn luôn giống như được sinh ra vào một ngày mùa thu vậy, dịu dàng hướng nội, thần bí lóa mắt, kiêu hãnh bướng bỉnh, lạnh nhạt nhưng rất quan tâm. Chị là người đối xử với cô tốt nhất.

Mỗi buổi tối trước khi đi ngủ, chị thường kể chuyện cho cô nghe; những buổi họp phụ huynh chị thay cô đi nghe giáo viên mắng; nếu cô bị bạn học ức hiếp, chị thậm chí còn ra tay giúp cô đánh người.

Tiền tiêu vặt hết thì tìm chị, điện thoại hết tiền cũng chị nạp thẻ, thích thứ gì liền nói với chị mua làm quà sinh nhật cho mình, một năm nhận mấy mươi lần quà sinh nhật.

Lật Hạ lớn lên ngỗ nghịch như thế nào thì cũng có chị ngày qua ngày, năm qua năm chạy theo sau lo lắng cho cô.

Cô luôn cảm thấy chị là một người rất mạnh mẽ, trên thế giới này không có bất kỳ chuyện gì có thể khiến chị bận tâm và lo lắng cả.

Nhưng sau khi sống lại, có ký ức của chị, Lật Hạ mới biết, Lật thị cùng Tập đoàn Phó Lam từng có một trận đấu chấn động trên thương trường. Cuộc đàm phán và quyết đấu với ba và Phó Ức Lam khiến cho người chị kiên cường này đã lao tâm, lao lực biết bao nhiêu. Phải đối mặt với những người thân ngày xưa, lòng của chị giờ đây đã nguội lạnh.

Đúng lúc này chị gặp được mối tình đầu, lập tức sa vào lưới tình. Nhưng người thiếu niên từng đem lại hơi ấm cho chị lại bị Phó Ức Lam quyến rũ. Lật Thu thấy vậy liền lập tức buông tay không hề nuối tiếc, chỉ là sức khỏe không tốt, nếu phá thai thì có khả năng suốt đời không thể mang thai được nữa nên chị đành phải sinh hạ đứa bé khi mới mười tám tuổi mà chưa kết hôn.

Không ngờ đứa bé lại trở thành công cụ để Phó Ức Lam đối phó với Lật Thu.

Năm đó lúc cô ta giở trò với Lật Hạ đã bị chụp hình lại, nhưng máy ảnh lại bị mất. Khi tìm thấy manh mối mới biết đã bị Lật Thu nẫng tay trên. Phó Ức Lam mấy lần muốn lấy lại, nhưng Lật Thu không đồng ý, từ đó cô ta bắt đầu công cuộc trả thù chị ấy.

Mãi đến sau này khi bất ngờ phát hiện Lật Thu có một đứa con trai nhỏ, cô ta đã chụp hình hai mẹ con, uy hiếp chị trả lại những tấm hình không đẹp đẽ của Lật Hạ. Lật Thu cự tuyệt, và ngay lập tức tiêu hủy những tấm hình đó.

Rất nhanh, tất cả mọi người trong giới kinh doanh đều biết đại tiểu thư của nhà họ Lật lúc hai mươi mốt tuổi chưa kết hôn đã có một đứa con trai ba tuổi. Lật Thu vẫn dửng dưng, chuyện ta ta làm, không quan tâm đến những lời bịa đặt nhảm nhí. Thái độ ấy càng khiến Phó Ức Lam có cảm giác mình bị xem thường, cô ta đã phái người đến nhà trẻ bắt cóc đứa bé.

Lật Thu phải dùng dao uy hiếp Phó Ức Lam, cô ta mới chịu nói ra Lật Kiều bị nhốt ở đâu. Nhưng lúc chị ấy tìm đến công viên thì bé trai đã bị suy tim do nhiệt độ của mùa đông dưới 0 độ C, còn bị gãy chân do ngã từ trên cầu xuống, từ đó bị mắc bệnh tim và phải ngồi xe lăn.

Lật Hạ nhìn người con gái trên sân khấu thuần khiết xinh đẹp như đóa sen trắng đó, thầm cười nhạt, đây không phải là đóa sen trắng dễ đối phó, mà là một đóa sen độc.

Lúc này, đứng sau lưng của Phó Ức Lam có bốn người. Phó Hâm Nhân, người cha nghiêm trang đạo mạo.

Lam Ngọc, mẹ kế.

Phó Tư Lam, chị của đóa “sen trắng”.

Lam Hân, người dì ác độc.

Bọn họ đều là chỗ dựa vững chắc của Phó Ức Lam. Còn Lật Hạ thì sao, cô chỉ có hồi ức, cùng với đứa bé trai bị bệnh tim phải ngồi xe lăn mà Lật Thu để lại.

Trong ký ức, chị hay vuốt ve mái tóc ngắn của cô, nói: “Tiểu Lật tử nhà chúng ta không cần trưởng thành, có chị bảo vệ em rồi”.

Nhưng giờ đây, cô muốn tự bảo vệ mình và bảo vệ con trai của chị.




Bình luận