Khi chương trình thời sự bắt đầu, cũng là lúc vợ chồng anh chị họ trở về nhà. Trước khi ngồi vào bàn ăn, bác sĩ Thuận cẩn thận rửa kĩ hai tay bằng xà phòng, có lẽ do mắc bệnh nghề nghiệp. Dù mới ở nhà anh chị được hai tuần, nhưng Phượng đã quen dần với nhưng quy định bất thành văn kiểu như; Không làm các món chiên, rán nhiều dầu mỡ, không dùng chung bát nước chấm, đũa nấu ăn và đũa ăn riêng biệt. Hạn chế nói chuyện khi đang ăn cơm, nhà cửa phải được lau dọn sạch sẽ hàng ngày.
Bác sĩ Thuận ngồi xuống bàn ăn, mới liếc qua các món được Phượng bày biện trên bàn, người anh rể liền nhẹ nhàng nói:
-Canh rau nấu cần nhiều nước hơn, món thịt lợn chế biến như này tuyệt đối không được cho hành lá vào, cơm không xới đầy quá em nhé. Phượng chăm chú lắng nghe lời anh rể, cô vâng dạ một cách lễ phép và nhập tâm ghi nhớ để tránh lặp lại.
Sau bữa tối, trước khi đi gặp bệnh nhân, bác sĩ Thuận góp í với vợ;
-Cô Phượng dù sao cũng đang ở nhà mình, em chọn trong đống váy áo xem có bộ nào thời trang chút đưa cho em nó dùng. Sinh viên gì mà ăn mặc lôi thôi, nhìn không bằng mấy đứa bưng bê ngoài quán cafe.
Đợi chồng đi khuất, Lê gọi cô em họ lên phòng để chọn quần áo. Ngắm nhìn Phượng thướt tha trong chiếc váy mùa hè có họa tiết hoa bướm nhẹ nhàng, Lê tấm tắc khen; Đúng là người đẹp vì lụa, em vừa mặc cái váy cũ nhìn đã khác hẳn, để chị chọn cho em vài bộ mặc thay đổi khi lên giảng đường.
Sau khi chọn cho Phượng váy áo xong, như chợt nhớ ra điều gì, Lê bèn nhận xét chân tình:
-Chị em mình sinh ra từ đồng lúa, từ cái ăn cho đến cái mặc đều như các cụ dạy; Ăn lấy chắc, mặc lấy bền. Cho nên mọi thứ từ quần áo không cần đẹp, miễn là dùng bền là được. Lúc nãy em thay váy áo, nhìn bộ đồ lót của em mà chị tưởng dành cho các cụ 70 ở quê nhà. Em mặc như vậy, sau có người yêu, nó mà nhìn thấy có khi chạy mất dép luôn.
Phượng ngạc nhiên hỏi lại:
-Em thấy con gái mặc kín đáo bình thường có sao đây, yêu nhau sao lại cho người ta nhìn mấy chỗ đó làm gì.
Lê nghe cô em họ trả lời bèn chép miệng:
-Còn quê lắm em gái, khi đã lên Hà Nội học, em phải thay đổi chút cho phù hợp với cuộc sống, nhìn chị ăn mặc mà học tập. Phụ nữ phải đẹp từ trong ra ngoài hiểu chưa, đẹp cả khi đi ngủ, cũng như khi bước ra khỏi nhà.
Không cần Phượng thanh minh, nói xong Lê cởi chiếc váy đang mặc rồi đó mở tủ chọn chiếc váy ngủ khác. Trước khi mặc chiếc váy ngủ mới, Lê tự tin đứng ngắm mình trước tấm gương ở tủ quần áo. Phượng há hốc mồm ngắm nhìn bà chị họ mình, bộ đồ lót mà bác sĩ Lê mặc được thêu ren vô cùng cầu kì và tinh tế, màu sắc trang nhã, điều quan trọng hơn là nó ôm khít vào người mặc. Có lẽ đây là lần đầu tiên Phượng thấy có bộ đồ lót đẹp như vậy, chả bù cho cô toàn phải dùng đồ theo kiểu “của nhà trồng được”
Phượng không nén được cảm xúc, cô thốt lên đầy ngưỡng mộ:
-Nhìn chị mặc đẹp quá, có khi đẹp nhất huyện nhà mình. Em là con gái nhìn còn thấy mê nữa là đám con trai.
Lê mỉm cười trả lời cô em họ:
-Nhà chị thuộc quận Đống Đa em nhé, huyện nào ở đây.






























Bình luận