Chapter 1

icon
icon
icon

Trời bắt đầu nhá nhem tối, bà Miền hì hụi nấu xong bữa cơm liền bưng lên gian nhà ngang. Nhìn thấy con trai đang mở tủ như tìm kiếm gì đó, quần áo bị quăng vương vãi khắp nền nhà một cách không thương tiếc. Bà Miền chép miệng nói:


- Sổ đỏ của nhà mình vẫn đặt ở ngân hàng để vay tiền, anh không nhớ việc bị thua bạc tháng trước hay sao. Nếu không có sáu mươi triệu đem nộp cho chủ nợ, liệu anh còn được yên thân ngồi ở nhà hay sao. Thôi anh ra ăn tối đi kẻo cơm canh nguội mất, người ta nói cờ bạc là bác thằng bần cấm có sai. Hận đang lục tìm sổ đỏ, nghe mẹ mình nói vậy liền cau có đóng mạnh cánh cửa tủ lại, nhìn thấy con mèo đang lảng vảng gần mâm cơm, Hận giận cá chém thớt nên co chân đá mạnh vào con mèo. Con mèo tội nghiệp bắn vào góc nhà, nó gào lên một tiếng…meo…thảm thiết rồi chạy biến đi mất. Dường như không hết buồn bực, Hận không ăn mà bỏ ra khỏi nhà, để mặc bà mẹ già ngồi trơ trọi bên mâm cơm.


Bà Miền buồn bã nghe tiếng chó sủa râm ran theo bước chân của đứa con bất trị, dù Hận không nói đi đâu, nhưng bà biết rõ, điểm đến quen thuộc của con mình chính là sới bạc nhà lão Hùng sói ở cuối làng. Ngay từ nhỏ, Hận đã là một đứa ngỗ ngược và lêu lổng. Mặc cho bà đã hết lời khuyên nhủ, nhưng Hận vẫn bỏ ngoài tai. Ngày trước mỗi lần Hận gây chuyện, bà Miền lại muối mặt đi xin lỗi thay con. Có nhiều đêm bà thức trắng đợi con, con bà đi chơi với đám bạn đến sáng cũng thèm về. Những lúc như vậy, bà Miền mới thấm thía câu nói “Con không cha như nhà không nóc”. Thời gian thấm thoắt như thoi đưa, con bà năm nay gần bốn mươi tuổi, vậy nhưng chưa một ngày bà được thanh thản để an hưởng tuổi già.


Rít xong điều thuốc lào ngoài hiên, Hận len vào chiếu bạc đang vào hồi gay cấn. Một kẻ cầm cái đang lắc chiếc bát úp vào chiếc đĩa và xóc lên, tiếng những đồng xu vang lên một cách ma quái, kèm theo đó là tiếng các con bạc hò nhau đặt cược. Như có một ma lực hấp dẫn, Hận cũng hô đặt cược, nhưng chưa kịp nhìn thấy nhà cái mở bát. Bất chợt bả vai của Hận tê buốt, vừa kịp nhìn thấy một bàn tay cứng như thép đang bóp mạnh. Hận đã nghe thấy giọng của chủ sới bạc là Hùng sói vang lên đầy uy lực:


- Mày còn tiền không mà dám nhảy vào gỡ gạc, ở sới bạc này của tao, nếu mày định chơi gian hay cướp bạc, nhẹ thì cũng chặt tay làm gương, còn không thì…


Hận mặt tái mét miệng nói lảm nhảm như kẻ mất hồn:


- Anh Hùng cho em chơi nốt đêm nay, kiểu gì em cũng sễ trả hết nợ cho anh.


Hùng sói nhếch mép cười rồi hất hàm ra hiệu, ngay lập tức Hận bị mấy tên đàn em của Hùng lôi ra sau vườn. Hùng sói cầm cuốn sổ xem xét cẩn thận, sau đó y chậm rãi thông báo:


- Đến hôm nay mày đang nợ tao 120 triệu, bao gồm cả vốn lẫn lãi. Có chiếc xe máy kiếm cơm, mày cũng cắm ở hiệu cầm đồ, vậy mày lấy gì để trả nợ.


Hận bất ngờ vì số nợ quá lớn, vội kêu to:


- Em vay của anh có 30 triệu, sao bây giờ đã thành 120 triệu.


Hùng sói lừ mắt nhìn Hận, sau đó y giải thích:


- Đồ ngu, vậy mày nghĩ tao nuôi đám đệ tử bằng nước lã sao. Nói chưa dứt câu, Hùng sói cuộn ngay cuốn sổ nợ lại, y đập mạnh vào đầu Hận rồi rít lên:


- Thôi không nhiều lời vòng vo nữa, một là tao đưa mấy thằng này đến xiết nhà, hai là mày phải sang Trung Quốc bán thận. Nếu mày chấp nhận ‎bán thận, họ sẽ trả cho mày 200 triệu.

Bình luận

bo-cong-thuong