Hùng sói lẩm nhẩm tính cho Hận biết:
- Bán thận lấy tiền trả hết nợ cho tao, mày vẫn còn 80 triệu nhét túi. Lúc đó chơi bạc tiếp, hay tậu con xe máy mới để kiếm cơm là tùy mày. Thấy Hận vẫn không muốn sang Trung Quốc, Hùng sói nhìn đồng hồ rồi nghiến răng nói:
- 21 giờ 30 sẽ có tàu khách Bắc Nam chạy qua đây, mày còn 15 phút để suy nghĩ. Nếu không chấp nhận trả nợ, tao nói tụi đàn em kê hai chân của mày lên đường ray, khi tàu chạy cán qua đôi chân, coi như tao xóa nợ cho mày.
Tiếng còi tàu từ xa vọng lại, ngay tại con đường
dân sinh chạy vắt qua đường tàu để ra quốc lộ 1A, người gác ghi đã hạ thanh barie
xuống. Trong tâm trạng hoảng loạn, Hận đã phải gật đầu chấp thuận phương án
sang Trung Quốc bán thận trừ nợ. Những ngày sau đó, Hận luôn bị kèm sát bởi hai
tên đàn em của Hùng sói. Sau khi vào viện làm các xét nghiệm cần thiết, Hận lại
được áp giải về một ngôi nhà nhỏ trong làng Tám và bị giam lỏng tại đó. Hùng
sói đưa thông tin và hình ảnh của Hận lên một nhóm chuyên mua bán thận, sau một
tuần y đã tìm được người mua thận với giá tròn 1 tỷ. Trừ mọi chi phí, kể cả số
tiền 80 triệu ném lại cho Hận bồi dưỡng, Hùng sói nhét túi 800 triệu một cách ngon lành. Khi sang đến bệnh viện bên Quảng Châu của Trung
Quốc, Hận có bốn ngày nghỉ ngơi, sau đó được đưa lên bàn mổ để lấy thận. Gần 2
ngày sau ca phẫu thuật, Hận mới tỉnh dậy trên giường bệnh và được bác sĩ cho
tập ăn cháo, tập đi đứng. Đến ngày thứ năm, mặc dù vết thương còn gây đau đớn,
nhưng tay bác sĩ thông qua người phiên dịch đã nói Hận khỏe rồi, y khuyên Hận
nên về Việt Nam ngay. Trước khi xuất viện, tay bác sĩ đưa cho Hận một hộp
thuốc, y dặn khi nào thấy đau ở vết thương thì hãy uống. Hận đã phải uống liều
thuốc giảm đau, lúc đó mới đủ sức cho hành trình quay về.Khi cùng tên đàn em thân tín của Hùng sói, kẻ
có nhiệm vụ kèm sát Hận về đến Việt Nam.
Lúc vừa đặt chân sang đất Móng Cái, tên đàn em của Hùng sói đưa cho Hận một
phong bì có 80 triệu rồi nói: - Đại ca gửi cho ông số tiền như đã thỏa thuận, tôi
khuyên thật lòng, ông muốn sống tiếp phần đời còn lại trong tên ổn, hãy bỏ cờ bạc
và chịu khó tẩm bổ đi, gần bốn mươi tuổi đã phải ra cánh đồng làng nằm thì hơi
sớm.






























Bình luận