Ca ghép thận bên Trung Quốc đã thành công tốt đẹp, với ông Lẫm việc phải chi một số tiền lớn để cứu mạng mình cũng xứng đáng. Hiện ông sở hữu ba căn biệt thự cho người nước ngoài thuê ven Hồ Tây, một khách sạn có 60 phòng trên Sa Pa đang kinh doanh tốt. Vài tháng sau, khi sức khỏe dần hồi phục, vì muốn có cuộc sống an nhàn khi tuổi đã xế chiều. Nhân dịp cuối tuần, ông Lẫm gọi điện cho hai cô con gái là Hạ và Hoài về gặp mình. Khi hai cô con gái có mặt, ông Lẫm thông báo cho các con dự định của mình. Ông muốn chuyển giao cho vợ chồng Hoài quản lí khách sạn trên Sa Pa, còn vợ chồng Hạ sẽ nhận hai căn biệt thự đang cho thuê ở Hà Nội. Số tiền thu được từ việc cho thuê căn biệt thự còn lại, ông sẽ chi dùng cho bản thân mà không phiền đến các con. Vừa nghe xong kế hoạch của bố mình, cả Hạ và Hoài đều nhất quyết không chịu, hai cô so bì tị nạnh nhau từng xu một, người nào cũng cho rằng mình bị nhận phần thiệt hơn. Đang mệt mỏi trong người, bỗng nhiên lại chứng kiến cảnh hai cô con gái to tiếng tranh giành tài sản với nhau, ông Lẫm liền tống cổ cả hai người con ra khỏi nhà.
Căn biệt thự rộng mênh mông lại trở về sự yên tĩnh vốn có, ông Lẫm ngồi trầm tư suy nghĩ, bên cạnh ông lúc này chỉ có chú chó trung thành đang nằm phủ phục ngay dưới chân người chủ. Để hai người con gái không phải tranh giành tài sản với nhau, ông Lẫm mở két sắt lấy chiếc hộp có đựng toàn bộ giấy tờ nhà đất cùng mấy cuốn sổ tiết kiệm ra tính phương án phân chia làm sao cho công bằng.
Đã lâu lắm rồi, ông mới mở chiếc hộp ra xem. Ngoài số giấy tờ, dưới đáy hộp có một lá thư đã ngả màu theo thời gian, kèm theo lá thư có tấm ảnh một đứa bé trai kháu khỉnh đang ngồi trên chiếc bàn, sau tấm ảnh có ghi rõ: Mùa hè năm 1980.
Ông Lẫm đeo chiếc kính lão rồi chậm rãi đọc lại lá thư gửi cho mình, dù không cần đọc ông vẫn thuộc làu vì bao năm nay, ông đã đọc đi đọc lại hàng chục lần. Từng dòng chữ trong thư chất chứa bao tủi hờn đắng cay, nhiều chỗ mực bị nhòe bởi nước mắt của người viết. Ngày đó ông Lẫm đọc xong lá thư, không hiểu sao ông lại cất kĩ mà không đốt đi. Hơn chục năm trước, vợ ông trước khi mất đã nắm chặt tay ông rồi nói một câu:
Chuyện từ quá khứ hãy để nó ngủ yên nếu lòng ông thấy thanh thản, còn không thì ông tự biết mình phải làm gì. Gấp gọn lá thư lại, ông Lẫm chăm chú ngắm bức ảnh đứa bé trai. Cuộc đời ông như những thước phim tua chậm từ từ hiện ra, con ngõ hẹp và dài đã chìm sâu trong kí ức, bỗng nhiên lung linh dưới ánh trăng mờ ảo.






























Bình luận