Chapter 5

icon
icon
icon

Hôm nay làng Văn Xá vào hội, đi từ trên con đê dẫn vào làng, mọi người đã nghe thấy tiếng trống chèo như giục giã, xen vào đó là tiếng pháo nổ râm ran khắp đường làng ngõ xóm. Dưới ánh trăng mờ ảo, cả con đê nhìn uốn lượn mềm mại như dải lụa vắt bên sông vậy. Trên triền đê cứ cách một đoạn hơn chục mét, lại có một đôi trai gái ngồi bên nhau, tất cả đều nhỏ to tâm sự. Ngồi tựa vào anh chàng Lẫm ở ngay gần điếm canh đê, cô Miền cứ cảm giác lâng lâng vì hạnh phúc. Cô nhìn ra mặt sông, nơi có hàng chục chiếc xà lan đang chạy ngang qua, mặt sông lấp lánh như tráng một lớp bạc. Bên cạnh hai người là chiếc xe đạp Peugeot mới kính coong, nó giá trị ngang một gia tài đối với những người nông dân quanh năm chân lấm tay bùn. Chẳng thế mà mỗi khi Lẫm đạp xe đến đầu làng, bà con ai cũng nhìn theo với đôi mắt ngưỡng mộ, còn các cô gái trong làng, tuy không nói ra, nhưng đều thầm ghen tị với Miền.


Lẫm khẽ đưa tay vòng qua eo Miền rồi nói nhỏ:


- Hội làng mình kéo dài những ba ngày, tối mai anh về đón em ra thị trấn Văn Điển chơi sớm, chẳng nhẽ tối nào cũng chỉ ra bờ đê ngồi. Đã vậy cậu út nhà em và mấy đứa bạn, bọn nó vừa thả diều vừa canh chừng chúng mình.


Miền chỉ tay lên trời, nơi có tiếng sáo diều vọng lại, cô hỏi người yêu:


- Em đố anh, tại sao mọi người gọi là tiếng sáo diều cô đơn.


Lẫm lắng nghe tiếng sao diều rồi nói cho Miền biết:


- Tại tiếng sáo diều vi vu nhưng nghe rất buồn, nó làm anh nhớ đến câu thơ đã từng đọc:

“Từng sợi dây duyên kết giữa trời,
Nối liền dây đấy, chị Hằng ơi!
Hồn làng vơ vẩn năm canh vắng,
Mãi mãi muôn đêm nhớ một người.”


Miền dụi đầu vào ngực Lẫm rồi giải thích rõ:


- Gió càng mạnh thì diều càng lên cao, lúc đó tiếng sáo diều vang rất xa, bởi vì không chiếc diều nào bắt kịp nó. Nhiều khi cả đêm chỉ còn một cánh diều bay lượn trên bầu trời, lúc đó tiếng sáo diều vọng về từ không trung như một khúc nhạc cô đơn. Chính vì thế mọi người hay gọi là tiếng sáo diều cô đơn, anh đã hiểu chưa.


Tranh thủ lúc trăng lặn vào trong đám mây đen, cả triền đê chìm trong bóng tối, những đôi trai gái vội hôn nhau một cách vụng dại. Lẫm cũng không bỏ lỡ cơ hội, môi anh dính chặt vào đôi môi mềm mại của Miền, còn bàn tay đã tìm đúng những chỗ quen thuộc để vuốt ve và mơn trớn. Miền căng cứng người theo bàn tay mò mẫn thám hiểm của người yêu. Khi mặt trăng đã rẽ mây để rọi xuống con đê tình ái, những đợt gió thổi liên hồi, khiến hàng tre chắn sóng trước mặt kêu xào xạc.


Tiếng trống chèo ở đình làng đã ngừng, mọi người bắt đầu ra về, tiếng gọi nhau í ới đi theo vệt đèn pin của người dẫn đầu. Miền hổn hển nói nhỏ vào tai Lẫm:


- Thôi mình về đi anh không muộn, giờ này chắc bố mẹ em cũng sắp đóng cửa đi ngủ. Trên con đường dẫn vào làng, Miền ngập ngừng rồi cho người Lẫm biết:


- Hình như cô bị chậm kinh hai tháng, trùng với thời gian hai người đã ăn vụng trái cấm vào dịp bố mẹ cô vắng nhà.


Lẫm đưa Miền vào trong con ngõ hẹp và dài, trước khi chia tay người yêu, anh đã nói một cách quả quyết trong tiếng chó sủa râm ran:


- Em yên tâm, nhất định cậu mợ anh sẽ đến thưa chuyện với bố mẹ em. Họ lại trao nhau một nụ hôn vội vã, Miền nhìn theo bóng người yêu đạp xe rời con ngõ hẹp, dưới ánh trăng đang mờ dần, chiếc xe đạp kêu lọc cọc vì gặp vài chỗ mấp mô. Cả đêm hôm đó, tiếng sáo diều cô đơn vẫn vi vu trên bầu trời đầy sao, nhưng Miền đã mất liên lạc với người mình yêu.


Bình luận

bo-cong-thuong