Chương 1

icon
icon
icon

Trước đây, Dư Điền Điền đã thấy Trần Thước rất nhiều lần rồi, nhưng cũng chỉ là gặp qua mà thôi, còn lại tất cả đều là nghe nói.

Nghe nói anh rất nổi tiếng ở khoa Ngoại, ngay cả viện trưởng cũng phải nhường anh mấy phần. Nghe nói anh rất đẹp trai, gia đình ưu tú dư dả, chỉ có điều tính tình khó ưa và miệng lưỡi cũng không phải dạng vừa. Nghe nói trong viện có rất nhiều bác sĩ và y tá thích anh, nhưng vì ngại tính cách ấy của anh nên chẳng mấy ai dám tiến đến thổ lộ .

Trong các cuộc mít tinh toàn viện tổ chức mỗi tháng một lần, Dư Điền Điền gặp anh rất nhiều lần, song chính thức nói chuyện với anh thì lại là hai năm sau khi cô vào làm việc trong bệnh viện.

Hôm nay ăn cơm xong, Dư Điền Điền gọi Lục Tuệ Mẫn cùng đến siêu thị mua hoa quả. Lục Tuệ Mẫn đang say sưa chơi game nên đã từ chối lời rủ đó ngay tắp lự.

“Tớ muốn mua lê, táo, chuối tiêu, nhớ là sữa nhất định phải mua của nhãn hiệu Quang Minh nhé, sữa của nhãn hiệu Thiên Hữu uống không ngon!” - Dù có bận chúi đầu vào game, cô nàng Lục Tuệ Mẫn vẫn không quên bớt chút thời gian nhắc nhở bạn một câu. Trước khi ra cửa, Dư Điền Điền bèn lườm bạn một cái - “Ôi, lão Phật gia! Cậu bận chơi game thì cứ chăm chú vào chơi game đi, cẩn thận không đĩa đệm ở cột sống thắt lưng của cậu còn nổi cao hơn cả phần ngực đó nhé!”. Hằng ngày trừ những lúc đi làm ra, phần lớn thời gian Lục Tuệ Mẫn đều ngồi trước máy vi tính, cột sống thắt lưng có thể khỏe khoắn mới là lạ đó.

Dư Điền Điền là y tá khoa Nhi, Lục Tuệ Mẫn là y tá khoa Ngoại. Hai người là bạn đại học của nhau, hiện tại thuê chung một căn nhà trọ, cách bệnh viện không xa lắm, đi bộ tới cơ quan cũng chỉ mất có hai mươi phút. Mua xong hoa quả trong siêu thị, cô hổn hà hổn hển xách túi đồ đi vào thang máy. Xuống đến nơi, từ xa Dư Điền Điền đã nhìn thấy một đám người đang vây lại thành một vòng tròn trước cửa siêu thị, vô cùng ồn ào, không biết là đang làm gì. Cô bèn đi đến rồi đứng bên ngoài nghển cổ ngó vào xem, chỉ trông thấy giữa đám đông có một bà cụ đã ngất xỉu nằm tại đó, sắc mặt trắng bệch.

Có một chàng trai trẻ tuổi đang quỳ bên cạnh bà cụ, vừa nhắc nhở người qua đường gọi xe, vừa thực hiện các thao tác cấp cứu. Anh chàng nọ lấy một ống thuốc nước và một cái xi lanh trong hộp đựng dụng cụ y tế đang đặt bên cạnh mình ra, giọng gấp gáp hỏi những người xung quanh: “Có ai từng học qua ngành y hoặc là biết tiêm tĩnh mạch không?”.

Dư Điền Điền nhận ra bà cụ kia đang bị nhồi máu cơ tim, tình hình có vẻ nghiêm trọng, mà quá trình cấp cứu cần phải đồng thời tiến hành ép tim và tiêm thuốc giảm đau vào tĩnh mạch, một mình anh chàng kia không thể làm cùng lúc được.

Cô vội vàng rẽ đám đông ra rồi chen vào trong, có chút lo lắng nhưng việc nghĩa không thể chối từ, nói: “Tôi biết, tôi là y tá!”. Người đàn ông kia nhìn cô một lúc, cũng không biết là anh chàng có nhận ra cô hay không, nhưng tình hình đang vô cùng nguy cấp, chẳng nghĩ được nhiều, anh chàng bèn đưa cho cô ống thuốc và xi lanh tiêm trong tay mình, sau đó báo tên thuốc và liều lượng tiêm một cách rõ ràng chính xác với ngữ khí mạnh mẽ cùng vẻ mặt nghiêm túc. Dư Điền Điền nhanh chóng đọc lại lời bác sĩ dặn một lần, cùng lúc đó, người đàn ông kia bắt đầu tiến hành công tác ép tim xoa bóp lồng ngực và hô hấp nhân tạo cho bà cụ, đồng thời ra lệnh cho cô: “Lập tức tiến hành tiêm”.

Xung quanh lặng ngắt như tờ, tất cả mọi người đều nín thở theo dõi tình hình. Tay Dư Điền Điền run rẩy, cô lấy lại bình tĩnh, nhấc cổ tay của bà cụ lên, nhưng điều khiến người ta đau đầu chính là mạch máu của bà cụ không hề rõ ràng, cô đã vỗ đến mấy lần mà mạch máu vẫn chưa thấy hiện ra. Thế là, tất cả những người xung quanh cứ nhìn cô vỗ lên cổ tay bà cụ hết lần này đến lần khác với con mắt đầy ái ngại, không khí gượng gạo bao trùm .

Chàng thanh niên nọ cau mày quay đầu lại nhìn cô, Dư Điền Điền đoán rằng mình sắp bị mắng đến nơi rồi, trong lòng hoảng loạn, nhưng anh chàng ấy không hề nhiếc mắng cô, mà ngược lại còn an ủi cô: “Không sao đâu, đừng lo lắng quá, cô làm rất tốt, bình tĩnh lại một chút là được”.

Anh nhìn cô, niềm khích lệ và tin tưởng đong đầy đôi mắt. Trong lòng vô cùng cảm kích, Dư Điền Điền bất chấp khó khăn đâm mũi kim tiêm, nhưng chẳng may là cả hai lần đều không tiêm đúng vào mạch máu. Trong lúc đang căng thẳng và lo lắng, cô bỗng thấy trên đầu mình nhẹ bẫng, anh chàng kia chẳng buồn hỏi han lấy một câu đã vội kéo chiếc dây chun buộc trên mái tóc đuôi gà của cô xuống, nhắc nhở: “Buộc chặt vào cánh tay, rồi tiêm vào phần từ khuỷu tay lên trên”. Cô vội vàng làm theo, sau khi tiêm xong chỗ thuốc trong xi lanh, cô ngẩng đầu nhìn người đàn ông bên cạnh, anh đã bắt đầu tiến hành ép tim cho bà cụ. Anh vô cùng chăm chú, hàng mày nhíu lại, đôi môi mím chặt, cũng không buồn để ý đến chiếc áo khoác màu xám trên người mình, cứ quỳ trên đất chẳng chút băn khoăn mà tiến hành công việc cấp cứu.

Xe cấp cứu nhanh chóng đến nơi, đội ngũ y bác sĩ tách đám đông, khiêng cáng đi vào. Dư Điền Điền lùi sang một bên, nhìn anh chàng nọ đang nói với vị bác sĩ cấp cứu, ngôn từ đơn giản và rõ ràng: “Tôi là bác sĩ khoa Ngoại của bệnh viện số Hai. Bệnh nhân khoảng chừng sáu mươi tuổi, nhồi máu cơ tim bột phát, trước mắt đã tiến hành ép tim thổi ngạt, đồng thời tiêm tĩnh mạch…”.

Sau khi trao đổi qua về tình hình, bà cụ được đưa lên xe cấp cứu, chiếc xe từ từ rời xa khỏi đám đông nhốn nháo. Tất cả mọi người đều vỗ tay, nhao nhao khen ngợi hai người. Dư Điền Điền có chút xấu hổ, vừa ngẩng đầu lên thì nhìn thấy chàng thanh niên nọ bước về phía mình.

Dáng người anh cao ráo, chiếc áo khoác màu xám nhạt càng tô thêm vẻ kiên cường khỏe khoắn trong anh, ánh đèn đường mờ ảo chiếu rọi lên khuôn mặt sắc nét. Nhưng khiến người ta phải chú ý hơn cả vẫn là đôi mắt đen và sáng đó. Giống như vì sao nổi bật giữa trời đêm, lại tựa như mặt hồ gợn sóng phản chiếu non sông tươi đẹp.
Khuôn mặt cô phút chốc đỏ bừng, ngại ngùng gọi anh một tiếng: “Bác sĩ Trần”.

Trần Thước nhìn cô một lúc: “Cô quen biết tôi ư?”.

Trong lòng Dư Điền Điền có chút thất vọng, mặc dù hai người không làm cùng một khoa, nhưng tốt xấu gì thì anh cũng ở tầng hai, cô ở tầng bốn, tính đến hôm nay đã làm cùng nhau trọn hai năm rồi. Dư Điền Điền nhanh chóng vứt bỏ chút thất vọng kia, cong khóe môi, chân thành nói với anh: “Tôi là y tá khoa Nhi bệnh viện số Hai, làm việc trên tầng bốn, tên Dư Điền Điền. Bác sĩ Trần, thật may mà có anh, nếu như không có anh, vừa rồi…”.

“Biểu hiện vừa rồi của cô thực sự là quá tệ!” - Trần Thước dùng giọng điệu nghiêm khắc ngắt lời cô.

Dư Điền Điền kinh ngạc đến sững người.

Trần Thước hoàn toàn không để ý đến biểu cảm của cô, anh chưng ra khuôn mặt khó đăm đăm, quở trách cô: “Y tá khoa Nhi trên tầng bốn chứ gì? Trông cô chắc cũng không còn trẻ nữa, làm nghề này ít nhất cũng phải mấy năm rồi chứ nhỉ? Cô nói cho tôi nghe xem mấy năm nay cô làm việc như thế nào? Tiêm tĩnh mạch thì có thể tùy tiện đâm kim, rồi bơm thuốc vào là được sao? Làm sao mà cô có thể tốt nghiệp được chuyên ngành này chứ? Không nhìn thấy mạch máu thì cũng không biết đường buộc cổ tay lại mà tìm mạch máu hay sao?

Mạch máu ở cổ tay không hiện rõ, lẽ nào cô không biết chuyển sang tiêm cánh tay ư?”.

Anh tuôn ra một tràng trách mắng, câu sau tàn nhẫn hơn câu trước, đôi mắt kia không còn mang vẻ đẹp của non xanh nước biếc nữa, ngược lại, nó mang đầy vẻ coi thường và phẫn nộ.

Dư Điền Điền vô cùng sợ hãi, vội giải thích một câu cho mình: “Tôi căng thẳng quá, vì tình hình quá nguy cấp, tôi…”.

“Tình hình nguy cấp thì có thể cứ từ từ mà tiến hành à? Tình hình nguy cấp thì một y tá có thể luống ca luống cuống giống như một kẻ đầu óc ngờ nghệch vào đúng thời điểm mấu chốt sao?” - Trần Thước lạnh lùng nhìn cô, cuối cùng chẳng chút khách khí vứt lại cho cô một câu - “Dư Điền Điền đúng không? Biểu hiện của cô ngày hôm nay thực sự khiến tôi có cái nhìn khác về đội ngũ y tá của bệnh viện Số Hai rồi. Biểu hiện ấy còn không bằng các thực tập sinh chưa tốt nghiệp! Khoa Nhi tầng bốn có một y tá như cô đúng là như hổ thêm cánh, như thần như thánh vậy, đã mạnh lại càng mạnh hơn!”.

“Nhưng… nhưng chẳng phải vừa rồi anh còn nói…”

“Nói cô làm rất tốt đúng không? Nói đừng lo lắng cứ từ từ mà làm đúng không?”. Trần Thước tiếp tục hầm hầm giận dữ trách mắng cô: “Tôi sợ cô còn tiếp tục run rẩy như thế nữa, bệnh nhân sẽ trực tiếp bị cô làm lỡ đến tắt thở mất! Tôi thấy cô cũng thực có năng lực quá đi, tiêm một mũi cũng không xong, khả năng đi từ lý luận sang thực tiễn của cô cũng giỏi thật đấy! Cô cảm thấy bản thân mình đã làm vô cùng tốt, tốt đến mức khiến người ta phải ngợi khen mà không hề thẹn với lòng mình đúng không? Đó là tôi đang khen cô sao? Hả?”.

Nói xong những lời châm biếm ấy, anh như thể đã tức đến cực độ rồi, thậm chí còn không buồn quay đầu lại mà quay người bước đi, để lại phía sau một đám người ngơ ngác nhìn nhau và một người đứng giữa đám đông sắc mặt từ đỏ chuyển sang trắng, cuối cùng không nói được một lời nào - Dư Điền Điền.




Bình luận