Chương 2

icon
icon
icon

Cơn gió rét mùa đông cứa trên mặt như những lưỡi dao, lạnh buốt, chẳng chút nể tình. Cô lạnh đến mức co rúm người lại, chỉ cảm thấy cơn tức giận trong lồng ngực đang muốn trào ra, thế nhưng trong tiềm thức lại hiểu rất rõ những lời Trần Thước trách mắng kia là hoàn toàn có lý, biểu hiện của cô ban nãy thực sự là vô cùng kém cỏi! Cô cúi người xuống nhặt túi hoa quả đã bị bung ra trên đất, cũng không buồn nhặt dây buộc tóc bị Trần Thước kéo ra, cứ để mái tóc xõa tung như thế, rời đi không nói lời nào.

Tối hôm đó, tâm trạng Dư Điền Diền rất tệ, từ khi bước chân vào phòng, cô làm việc gì cũng đá thúng đụng nia. Đầu tiên, cô đặt túi hoa quả xuống bàn đánh “rầm” một tiếng, sau đó quăng đôi dép lê sang một bên rồi đi vào phòng tắm, tắm xong cũng chẳng biết làm rơi cái chậu hay là cái gì xuống đất. Tóm lại là tiếng to tiếng nhỏ vang lên không ngừng.

Ngay cả người đang chơi game một cách say sưa nhập tâm như Lục Tuệ Mẫn cũng không nhịn được phải bỏ tai nghe xuống, càm ràm với cô: “Dư Điền Điền, cậu đang làm gì thế hả? Cậu đang định phá cái nhà này hay sao?”.

“Tớ phá đấy, thì có làm sao!” - giọng Dư Điền Điền cắn ca cắn cảu vọng ra từ trong phòng tắm.

“Haizzz! cậu cứ như là ăn phải thuốc nổ không bằng ấy.” - Lục Tuệ Mẫn líu lưỡi không nói được nên lời.

“Rầm” một tiếng, Dư Điền Điền đẩy cửa phòng tắm, quấn khăn tắm chạy ra ngoài: “Hôm nay tớ đã gặp bác sĩ Trần nổi tiếng khoa Ngoại của các cậu đó. Ngày trước các cậu nói người ta đẹp trai, nhưng tính tình khó ưa, tớ còn luôn nói đỡ cho anh ta, cảm thấy những năm gần đây chỉ cần đẹp trai thì làm việc gì cũng không phạm pháp, khó tính một chút cũng chẳng vấn đề gì? Ha ha ha ha, hôm nay mình đúng là tự chuốc họa vào thân rồi!”.

“Làm sao thế, làm sao thế? Anh ấy làm gì mà khiến cậu tức đến mức này?” - Lục Tuệ Mẫn thẳng thừng vứt lại con chuột chạy đến - “Nào, nào, nào, nói cho tớ nghe xem”.

“Tớ chẳng có gì để nói cả”- Dư Điền Điền giận dữ giậm chân xuống sàn, kết quả là chiếc khăn tắm quấn quanh ngực cứ thế mà… rơi xuống đất.

Hai người nhìn nhau vài giây, cuối cùng Dư Điền Điền cũng lấy lại tinh thần, giậm chân rồi cúi người nhặt chiếc khăn chạy thẳng vào phòng tắm, để mặc Lục Tuệ Mẫn một mình đứng đó, lặng lẽ dụi dụi mắt. Cái… cái này thực sự chưa có chút đề phòng nào. Lục Tuệ Mẫn cúi đầu nhìn vùng ngực bằng phẳng của mình, xì lên một tiếng căm phẫn: “Đều là cô gái như hoa như ngọc, dựa vào cái gì mà Dư Điền Điền cậu lại lớn hơn tớ những hai size chứ?”.

Giọng Dư Điền Điền vang lên từ trong phòng tắm: “Bởi vì ông Trời muốn giao sứ mệnh trọng đại cho tớ, trước phải khuếch đại ngực, đạt được size lớn nhất!”.

Lục Tuệ Mẫn cười ha ha: “Dư Điền Điền, cậu đừng quên tớ đang trong ngày đèn đỏ đấy nhé! Có bản lĩnh thì cậu đừng có ra đây, trên tay tớ có băng vệ sinh, cậu mà ra đây, không trát cho cậu một mặt máu, tớ không mang họ Lục!”.

Đêm hôm đó, Dư Điền Điền nằm mơ. Cô mơ thấy mình đang đứng trên sân khấu trong cuộc mít tinh toàn trường diễn tập về cách tiêm tĩnh mạch, kết quả là mãi vẫn không tiêm được, căng thẳng đến mức mồ hôi vã ra như tắm.

Đúng thời khắc quan trọng thì bỗng có một người bước lên bục khích lệ cô: “Dư Điền Điền, cô có thể làm được! Cô làm tốt lắm!”. Thế là trong giây phút xúc động, cô đã tiêm thành công. Nhưng người kia lại bỗng vô duyên vô cớ mắng như tát nước vào mặt cô: “Người có kỹ thuật tồi như cô còn không biết xấu hổ mà đi làm y tá? Cũng không sợ khiến bệnh nhân tắt thở sao?”.

Khi tỉnh lại, bên ngoài cửa sổ trời vẫn tối đen, trong lòng sợ hãi, cô với tay lấy cốc nước trên chiếc tủ đầu giường, kết quả không cẩn thận làm rơi cốc nước xuống sàn, “choang” lên một tiếng, chiếc cốc thủy tinh vỡ tan tành. Cô mơ hồ cảm thấy một ngày mới sắp đến có lẽ sẽ chẳng mấy tốt đẹp.

Một ngày mới rốt cuộc cũng đến với bao nhiêu đen đủi, bắt đầu từ việc Dư Điền Điền bị Chủ nhiệm Mã gọi đến.

Cô vừa mới thay xong quần áo y tá đi ra, thậm chí mũ còn chưa kịp đội ngay ngắn, y tá trưởng đã đứng bên cửa phòng làm việc gọi cô.

“Dư Điền Điền, Chủ nhiệm Mã có việc cần tìm cô đó, cô đến phòng làm việc của ông ấy đi.”

Chủ nhiệm Mã là người mặt lúc nào cũng khó đăm đăm, trời sinh tính tình nghiêm túc, làm việc gì cũng cẩn thận tỉ mỉ, Dư Điền Điền rất sợ ông ấy. Cô quay đầu đáp lại ánh mắt đồng cảm của mấy cô y tá đứng trong phòng, rồi bất chấp mọi khó khăn bước vào phòng làm việc của Chủ nhiệm Mã, còn thuận tay đóng cửa lại.

Chủ nhiệm Mã hỏi cô: “Cô đóng cửa làm gì?”.

Cô cười ngượng ngùng: “À, đó chẳng phải là vì sợ chủ nhiệm mắng tôi sao? Đóng cửa lại, chủ nhiệm sẽ dễ dàng phát huy hơn…”.

Không hiếm khi Chủ nhiệm Mã trách mắng người khác, không kể là bác sĩ hay y tá, chỉ cần ở trong tay ông ấy thì chắc chắn sẽ bị mắng té tát như hắt nước vào mặt, mặc dù chỉ mắc phải chút sai sót nhỏ, y tá trưởng có muốn bảo vệ cũng chẳng có cách nào.

Nghe vậy, ông ấy lại sầm mặt lại trừng mắt nhìn Dư Điền Điền: “Cô làm như vậy là để tôi dễ dàng phát huy hay là sợ những lời trách móc của tôi truyền ra ngoài hành lang?”.

Dư Điền Điền mặt dày cười ha ha.

Mã Bách Chí đập bàn: “Cười cười cười, cô còn mặt mũi mà cười nữa hả? Dư Điền Điền, cô nói xem con người cô đầu óc lanh lợi thông minh, cãi lý với người ta thì giỏi lắm, chẳng có câu nào là cô không đáp lại được! Có trí thông minh như vậy sao cô không dành một chút vào trong công việc đi?”.

Dư Điền Điền có chút mơ hồ. Lời này như thể muốn nói… cô có sai sót gì trong công việc vậy?

Nhưng cô cũng phản ứng rất nhanh, trước tiên cười xòa nói: “Trước tiên cảm ơn Chủ nhiệm Mã đã công nhận trí thông minh của tôi, tôi thật sự rất bất ngờ và vui mừng khi nhận được lời khen như vậy”. Sau đó là dịu dàng hỏi một câu: “Nhưng mà Chủ nhiệm Mã này, tôi đã làm gì mà khiến chủ nhiệm tức giận đến thế? Tốt xấu gì chủ nhiệm cũng nên gợi ý cho tôi một chút, tôi mới dễ dàng nhận ra lỗi của mình chứ…”.

Trước một nhân viên không có chí tiến thủ, kỹ thuật vẫn mãi giậm chân tại chỗ như Dư Điền Điền, Mã Bách Chí không khỏi thất vọng, trừng mắt với cô, nói: “Kỹ thuật tiêm của cô là học được từ Dung ma ma đó phải không? Chỉ để ý đến đâm thế nào, đau thế nào, không bao giờ để ý đến cảm nhận của bệnh nhân! Tiêm bao nhiêu lần cũng không tiêm được đúng vị trí, là mắt cô có vấn đề hay là cô cố ý muốn hãm hại người ta?”.

Dư Điền Điền ngẩn người, một lúc sau chợt bừng tỉnh.

Hóa ra là vị bác sĩ Trần trên tầng hai kia đã tìm đến tận cửa mang rắc rối đến cho cô? Chẳng phải cô chỉ nhất thời căng thẳng nên mới không tiêm được hay sao? Anh ta đã mắng cô một trận trước mặt đám đông rồi mà vẫn chưa hết giận, còn đích thân đến tố cáo cô với Chủ nhiệm Mã ư?

Dư Điền Điền vô cùng giận dữ!

Mã Bách Chí vẫn tiếp tục ở đó mà xị mặt quở trách cô, lời nói thật khó nghe, cái gì mà “Kỹ thuật này của cô mà truyền ra ngoài, thì chẳng phải làm hủy hoại cả danh tiếng của khoa Nhi chúng ta sao?”, “Dư Điền Điền, lúc đầu làm sao mà cô lại tốt nghiệp được nhỉ? Có phải là dúi phong bì cho thầy hướng dẫn không?”…

Khuôn mặt Dư Điền Điền hết xanh rồi lại chuyển sang trắng, cuối cùng cố kìm nén cơn giận dữ đang cuồn cuộn trong lòng, kính cẩn cúi đầu nhận lỗi: “Chủ nhiệm Mã, xin ông cứ yên tâm, từ nay về sau, tôi nhất định sẽ bổ sung lại kiến thức cơ bản, không dám nói là tiêm mũi nào trúng mũi đấy, nhưng ít nhất sẽ là gặp nguy không hoảng, tiêm mười mũi thì cũng phải chuẩn chín mũi. Tôi biết sai rồi, hôm nay chủ nhiệm hãy cho tôi một cơ hội để tiến bộ đi, ngày mai chắc chắn tôi sẽ trả lại cho chủ nhiệm một thần tiêm!”.

Mã Bách Chí: “…”.

Ngẩn người nhìn Dư Điền Điền hồi lâu, Mã Bách Chí mãi vẫn không nói nên lời, chỉ đành xua tay: “Được rồi, được rồi, thần tiêm thì tôi chẳng dám hy vọng, chỉ cần cô đừng tiêm cho người ta thành thần kinh là tôi đã hài lòng lắm rồi!”.

Trước khi bước chân ra khỏi cửa, Dư Điền Điền vẫn không cam lòng, quay đầu lại không phục nói một câu: “Chủ nhiệm Mã, phiền chủ nhiệm chuyển lời giúp tôi đến bác sĩ Trần, tôi không ngờ anh ta lại bụng dạ hẹp hòi đến mức này, lớn như thế rồi mà vẫn còn thích trò mách lẻo! Từ khi học tiểu học tôi đã chả buồn chơi cái trò trẻ con này nữa rồi!”.

Dứt lời, Dư Điền Điền giận dữ rời đi.

Mã Bách Chí ngồi sau bàn chẳng hiểu ra sao, buông câu hỏi: “Này này, Dư Điền Điền, bác sĩ Trần nào? Cái gì mà mách lẻo hay không mách lẻo vậy?”.

Thế nhưng Dư Điền Điền đã đi xa mất rồi.

Ôm một bụng tức giận nỗ lực làm việc cả một buổi sáng, Dư Điền Điền cũng được xem là làm việc chăm chỉ.

Khi truyền nước cho một cậu bé bị viêm tuyến nước bọt, Dư Điền Điền hít một hơi thật sâu, nhìn chằm chằm vào mạch máu lúc ẩn lúc hiện kia, sau khi đảm bảo mười phần chắc chín mới đâm mũi kim tiêm vào.

Cô nàng Tiểu Bạch đang giúp cô treo chai dịch truyền bên cạnh nhìn thấy liền kinh hồn bạt vía, tiến đến gần hỏi cô: “Tiểu Ngư, cậu làm sao vậy? Chỉ là lấy ven thôi mà, vẻ mặt cậu như thể cái chết nhẹ tựa lông hồng ấy, thật khiến người ta sợ hãi đó”.




Bình luận