Lật Hạ Ký 2 - Chương 2

icon
icon
icon

Lật Hạ: “...”.

Thế này rốt cuộc là đáng tin hay không đáng tin đây?

Nghê Lạc liếc nhìn xung quanh một vòng: “Hôm nay nhà cô có nhiều người quá, nếu không thì qua nhà tôi ở tạm một đêm đi. Dù sao Kiều Kiều cũng ở đó, tiện thể ngày mai cô và nó cùng về”.

Lật Hạ vốn cảm thấy không ổn, nhưng lại nghĩ đến việc một mình mình ở đây đúng là có hơi đáng sợ, nên đồng ý.

Trên đường đi cô nhận được điện thoại của Thiên Hiền, nói cổ phần tập đoàn cùng các giấy tờ thủ tục liên quan đã làm xong rồi. Anh ta cũng vừa mới xem qua tài liệu về tình hình Lật thị khoảng thời gian gần đây, cuối cùng chốt một câu:

“Lật Hạ, cô nên chuẩn bị sẵn tinh thần đi!”.

Lật Hạ sửng sốt: “Anh nói đi”.

“Từ trước thời điểm chủ tịch tiền nhiệm của Lật thị qua đời, tập đoàn vẫn đang trong tình trạng nợ nần chồng chất. Sau này nhà họ Phó tiếp quản thì hoàn toàn dựa vào các chứng từ tài chính, trái phiếu và séc để chi trả. Nhưng khoảng thời gian này lợi nhuận vô cùng thấp, tiền của mấy quý trước thực ra đều là do nhà họ Phó chu cấp. Mà bây giờ hai nhà đã tách ra...”

Lật Hạ kinh ngạc, nhà họ Phó còn bù tiền cho Lật thị ư? Nhưng đây không phải là trọng điểm: “Vậy tình hình bây giờ là?”

“Sắp tới là lần thứ mười lăm chi phiếu đến hạn thanh toán, tổng giá trị là sáu trăm vạn tiền mặt...” Anh ta dừng lại một lát, “Kì hạn thanh toán là ngày mai”.

“Vậy Lật thị giờ không còn tiền sao?”

“Không. Thời gian trước nhà họ Phó để Lật thị tiến công vào một thị trường mới, vốn đều là vay ngân hàng.”

“Vậy ngày mai mở hội nghị mời các chủ nợ tới”. Lật Hạ hít sâu một hơi, “Tôi cũng chỉ có thể xin bọn họ hoãn lại cho chúng ta chút thời gian mà thôi. Coi như bài học kinh nghiệm xã hội đầu tiên của tôi đi”.

Vừa phấn khích vừa hoang mang cúp điện thoại, quay sang thấy Nghê Lạc hình như đang cười, Lật Hạ mím môi: “Anh cười cái gì mà cười? Nhìn tôi luống cuống tay chân anh vui lắm hả?”.

“Đúng vậy!” Nghê Lạc tùy ý đáp lại. Anh sẽ không nói cho cô biết, anh cảm thấy bộ dạng ai đó đang vô cùng khẩn trương mà còn cố tỏ ra bình tĩnh, tự tin thật là đáng yêu.

Ô tô rẽ vào một ngọn núi. Nhìn tòa nhà trên đỉnh núi đèn điện sáng trưng, Lật Hạ bỗng nhiên cảm thấy vô cùng hồi hộp.

Nhà của Nghê Lạc còn có cả người nhà của anh nữa! Hơn nữa gia tộc lớn thì nhiều quy tắc, cô tự nhiên chạy tới như thế này thì còn ra thể thống gì?

Lật Hạ liền muốn đổi ý, líu ríu nói ra lo lắng của mình.

Ngược lại, Nghê Lạc vô cùng bình tĩnh: “Cô yên tâm, bạn bè tôi mang về nhà ở qua đêm rất nhiều, không thể đếm hết được. Mọi người trong nhà cũng đã quen rồi”.

Lật Hạ: “...”.

Ô tô tiến vào sân, cô cảm thấy mình như đang tiến vào khuôn viên một tòa lâu đài, những đóa mộc lan trắng như những viên trân châu nở rộ trên tán lá xanh rì. Hai bên đường là những cây ngô đồng rậm rạp, che kín cả một khoảng trời, ngút ngàn đến không có điểm cuối, xung quanh là bể bơi, sân bóng, vườn hoa, địa điểm tổ chức tiệc vô cùng rộng lớn.

Đây mà là sân cái gì chứ, rõ ràng là hàng loạt cái sân bóng tập hợp lại.

Sân của khu biệt thự nhà cô so với cái này đúng là muối bỏ biển. Nhìn phòng ốc ngày một rõ ràng hơn trước mắt, Lật Hạ lại thầm than, hóa ra thật sự có người ở trong căn nhà cổ như đã trải qua cả mấy thế kỉ thế này.

Căn nhà cổ kiểu Trung Quốc mang theo sự thanh lịch từ thời xa xưa, yên lặng bình thản, như một cụ già đã trải qua bao nhiêu tang thương ẩn giấu sau vẻ mặt ôn hòa; bên kia là một tòa biệt thự màu trắng theo phong cách dân quốc, hai tòa nhà mang phong cách trái ngược nhau nhưng đặt cạnh nhau lại vô cùng hài hòa, càng tôn thêm vẻ đẹp của mỗi bên.

Lật Hạ cũng không có nhiều thời gian để nhìn ngắm, vội vàng theo Nghê Lạc xuống xe.

Nội thất ở đây cũng nhuốm màu cổ kính. Tràng kỉ, bàn trà, kệ tủ đều làm bằng gỗ lim, trong góc phòng khách còn có một cái đồng hồ cây cổ kiểu tây.

Bây giờ đã không còn sớm, trong nhà vô cùng im lặng.

Nghê Lạc liếc về phía căn phòng nằm trong góc, giọng nhỏ lại: “Bà và mẹ tôi ngủ rồi”.

Lật Hạ gật đầu, cô cũng thấp giọng hỏi anh: “Vậy Kiều Kiều đâu?”.

Nghê Lạc hất đầu về hướng tầng hai. Hai người nhẹ nhàng, chậm rãi theo cầu thang gỗ đi lên, lúc đi tới cửa phòng, đập vào mắt là một bé trai mặc tã, ngồi dưới đất lắc lư lắc lư.

Lật Hạ một lần nữa nhìn thấy Nghê Gia. Cô ấy mặc một bộ đồ ngủ thoải mái, tóc dài xõa tung, đang ngồi khoanh chân dưới đất chơi cờ cá ngựa với Kiều Kiều.

Kiều Kiều cúi đầu, vẻ mặt thận trọng nhìn chằm chằm vào những quân cờ sặc sỡ, im lặng tung xúc xắc để di chuyển quân cờ.

Tên nhóc kia không hề có dáng vẻ hoạt bát, vui vẻ như ở trước mặt Lật Hạ và Nghê Lạc, ngay cả mi mắt cũng không dám nâng, bàn tay nhỏ bé vân vê góc áo.

Đúng lúc cũng chơi xong, Nghê Gia nhẹ nhàng nói: “Được rồi, đi ngủ thôi”.

Kiều Kiều ngoan ngoãn cụp mắt xuống, không lên tiếng mà chỉ gật đầu.

Nghê Gia thầm cười nhạo mình đúng là không có duyên với trẻ con, chơi cờ cá ngựa cả buổi tối với cậu nhóc này mà nó không nói được một câu.

Đúng lúc này, Lai Lai lạch bạch bò tới, do ngồi xuống quá vội vàng nên ngã ngồi vào lòng Kiều Kiều, sau đó giương đôi mắt to tròn đen láy lên nhìn cậu.
Nghê Gia: “...”.

Hai cậu nhóc trợn mắt nhìn nhau trong chốc lát, sau đó Kiều Kiều nhìn về phía Nghê Gia, hoảng hốt kêu lên: “Dì là mẹ của Lai Lai sao?”.

“Đúng vậy!”

“Con cũng có mẹ!” Mặt Kiều Kiều ửng đỏ, xấu hổ cúi đầu: “Dì Ức Lam nói mẹ con đã chết. Nhưng con không tin dì ấy”.

Nghê Gia sửng sốt. Lật Hạ đang đứng bên ngoài cửa cũng sửng sốt, trước giờ cô chưa từng nghe Kiều Kiều nhắc tới chuyện này.

Cậu bé cũng không hề tỏ ra bi thương, ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn lên: “Dì ấy còn nói mẹ nhỏ của con cũng đã chết. Nhưng không phải mẹ nhỏ đã trở về rồi sao? Cho nên, mẹ con cũng nhất định sẽ trở về”.

Kiều Kiều nói xong, nhíu mày hỏi: “Tại sao người lớn lại phải nói dối chứ?”.

Nghê Gia mỉm cười, nghiêng người xoa mặt cậu: “Không phải là nói dối. Có một số người, những chuyện bọn họ không làm được thì liền nghĩ rằng người khác cũng không làm được; những chuyện bọn họ không tin liền nói với người khác chuyện đó là giả. Cho nên, con không cần nghe lời bọn họ làm gì, tự mình tin tưởng là được rồi”.




Bình luận