Đón con trai từ trường Mẫu giáo Quang Trung, sau khi đặt cu cậu vào chiếc ghế mây ở phía sau, Hương cẩn thận kéo chiếc khăn gió để ngăn bụi, cô nói một cách tình cảm: Mẹ con mình đi ăn cỗ nhé, hôm nay giỗ bà ngoại, mặc dù cu cậu chỉ ăn một bát súp nhỏ là ổn, nhưng Hương muốn cho con đi ăn giỗ vì không nỡ để bố chồng phải chăm thằng bé trong khi cô ngồi ăn uống ở nhà anh trai. Đạp xe thong thả qua những con phố nhỏ, bởi từ đây tới ngõ Mai Hương khá xa, trên đường thấy nhiều đôi vợ chồng đưa đón nhau, cô nén tiếng thở dài khi biết thời gian 3 năm không hề ngắn như mọi người hay nói. Dù chồng lên đường sang Angola vừa tròn ba tháng, nhưng Hương thấy như dài đằng đẵng, nhớ chồng khiến cô dành thời gian chăm sóc cho Tuấn Kiệt để vơi đi nỗi nhớ nhung. Theo kinh nghiệm của mấy chị từng có chồng xuất ngoại, sau sáu tháng mọi việc sẽ cân bằng trở lại, Hương hy vọng mình sớm vượt qua sự chông chênh ở giai đoạn này. Mọi năm đến ngày giỗ cha mẹ mình, Hương một tay vào bếp chế biến mấy mâm cơm, sau đó cô cùng chồng đón tiếp họ hàng. Ngày giỗ là dịp mọi người gặp mặt vui vẻ, thỉnh thoảng ai đó lại chia sẻ một vài kỉ niệm với người đã khuất, chồng cô được cả họ khen là chàng rể hiền tốt tính, niềm tự hào của nhà vợ. Tuy nhiên từ ngày anh trai Hương đi tù về, họ hàng ngầm bảo nhau tránh giao lưu qua lại, có lẽ họ ngại ngồi với một kẻ vào tù ra tội, một đứa con bất hiếu nên trong đám tang của bố lẫn mẹ mình đều không thể về chịu tang do đang ở trong trại cải tạo. Dù lâm vào cảnh khó xử, nhưng vài năm gần đây, đến ngày giỗ của cha mẹ, Hương chỉ làm một mâm cỗ cúng, sau đó vợ chồng cô ngồi ăn cùng người anh trai.
Xách con gà cùng nguyên liệu làm nem và bó miến bước vào nhà, Hương ngạc nhiên khi thấy trên bàn thờ đã có mâm cỗ cúng với đầy đủ các món truyền thống, đây là những món bố mẹ cô hồi còn sống đều ưa thích. Không giống như mấy lần trước, nhà cửa hôm nay được dọn dẹp sạch sẽ, trên bàn uống nước còn bày một lọ hoa loa kèn thay lời chào tháng tư. Nhìn mọi sự ngăn nắp gọn gàng, điều đó chứng tỏ cuộc sống của anh trai rất ổn nên Hương cảm thấy nhẹ người, cô đặt con trai xuống thảm để cu cậu tự do đi lại trong nhà.
Đang ngồi coi phim chưởng, vừa thấy em gái cùng cu Tuấn Kiệt bước vào, Tiến Lò Đúc nói ngay:
-Giỗ mẹ một năm có nhõn ngày, vậy mà giờ này mới thò mặt tới, khéo các cụ về ngồi đợi ăn cỗ sắp đói lả.
Tuấn Kiệt không lạ nhà, nhìn thấy Tiến Lò Đúc đang ngồi trên ghế salon, cu cậu liền xán lại tóm tay như quen thân lâu lắm rồi. Ngắm nhìn thằng bé, Tiến Lò Đúc nhớ đến đêm mưa gió tại hồ Cấm Sơn năm ngoái, y không quên được việc mình cưỡng bức rồi bóp cổ đến chết mẹ đẻ của thằng cu này. Giờ đây nhiều lúc nghĩ lại, y thấy mình hành động ngu xuẩn, tự dưng đi trả thù cho gã đại ca hết thời đang ngồi tù, đã không được xu tiền công nào, tự nhiên dính tội sát nhân. Nhiều lần Tiến Lò Đúc suy tính: Trong đêm hôm đó chứng kiến tội ác của y chỉ có hai tên đàn em, thằng Hùng chim lợn đã biến thành phân bón gốc cam ở mạn Hòa Bình, bây giờ bịt miệng thằng Sán đồ tể nữa là xong, như vậy tội ác dã man của y vĩnh viễn không ai biết được. Giết người phải dựa cột, việc đó với những kẻ giang hồ máu lạnh như Tiến không lạ gì, nhưng giết người diệt khẩu hòng thoát tội là việc cần thực hiện, nhưng không được làm sớm quá hay chậm quá, vấn đề là phải chọn đúng thời điểm thích hợp.
Nghe em gái hỏi về người phụ nữ đang cọ rửa trong nhà tắm, Tiến Lò Đúc thản nhiên trả lời:
-Chị dâu của cô chứ ai vào đây, từ bây giờ hễ nhà có giỗ đã có người nấu nướng dọn dẹp rồi, cô khỏi bận tâm.
-Anh lấy vợ hồi nào, sao không tổ chức cưới xin và thông báo cho họ hàng, Hương thì thào hỏi nhỏ.
Tiến đưa tay cầm điều khiển chỉnh cho tiếng trên vô tuyến nhỏ lại, y gằn giọng:
-Mẹ kiếp, họ hàng là lũ khốn nạn, chúng nó tẩy chay có mời anh mày mỗi khi có công to việc lớn gì đâu, thôi dẹp.
-Vậy anh gặp chị này ở đâu, Hương điều tra thông tin.
-Hằng đâu rồi, mau ra chào khách một câu, tiếng của Tiến Lò Đúc vang lên.
Đợi cho bà chủ bán cháo lòng đi từ trong nhà tắm ra phòng khách, không cần giữ ý trước mặt em gái, Tiến Lò Đúc đưa tay vỗ mạnh vào mông của cô vợ hờ rồi giới thiệu:
-Ngày xưa có ông nhà văn đã viết truyện VỢ NHẶT, anh trai cô đại loại cũng giống thế, chỉ có điều anh xuống ngay hàng cháo lòng dưới nhà, sau đó nhặt bà chủ này mang về ăn cùng mâm, ngủ cùng giường.
Bữa tối diễn ra vui vẻ, hai người phụ nữ có vẻ hợp nhau nên trò chuyện rôm rả, trong lúc đó Tiến Lò Đúc rót rượu uống một mình, y tiếc rẻ vì năm nay thiếu mất người em rể, nếu không chắc sẽ đông vui hơn. Điều khiến Tiến cảm thấy có lỗi, bởi ngày cha mẹ lần lượt qua đời, lúc đó y vẫn còn đang thụ án trong tù nên không có mặt để chịu tang, mình em gái và em rể y ở nhà phải thay phần gánh vác. Chính vì cảm cái ơn đó, trong đêm tối ở hồ Cấm Sơn, y quyết định giữ mạng sống cho thằng bé để mang về cho vợ chồng em gái nuôi, món quà của kẻ sát thủ khác người ở chỗ đó. Nói chuyện với người phụ nữ sống cùng anh mình, Hương mừng cho anh trai tìm được bến đỗ của cuộc đời, cô hy vọng với cuộc sống mới, cánh cửa trại giam sẽ vĩnh viễn khép chặt, anh trai cô bước về phía trước bỏ lại quá khứ đen tối ở sau lưng.
Ngày giỗ dù có ít bát đũa, nhưng Hương cùng cô vợ hờ của anh trai thống nhất cùng rửa, bởi hai người phụ nữ muốn dành thời gian tâm sự tiếp. Dù hai người về sống chung không tờ hôn thú, nhưng Hằng mun thổ lộ với Hương việc cô muốn sớm có con, nếu được một thằng cu khôi ngô như Tuấn Kiệt là điều hạnh phúc, bởi chỉ có ánh mắt và nụ cười của trẻ thơ, may ra đủ sức níu bước chân giang hồ của một kẻ hoang đàng như Tiến. Cùng cảnh phụ nữ, Hương thông cảm cho nỗi niềm của Hằng mun, bởi cô lấy chồng gần chục năm nhưng không thể có nổi mụn con, đó là áp lực vô hình chỉ những người phụ nữ trong hoàn cảnh đó mới thấu hiểu. Xét về tuổi đời, Hằng mun kém Hương 7 tuổi, nhưng hiện nay Hằng là vợ không chính thức của anh trai, bởi thế Hương dùng cách xưng hô mình và tớ cho đỡ khó xử.
Hương thành thật khuyên:
-Hằng đang còn trẻ, theo mình nên đẻ một đứa cho vui cửa vui nhà.
Tiến Lò Đúc nói như ra lệnh:
-Muộn rồi rồi mau cho thằng bé về sớm, kẻo nó ngủ gật trên đường. Vừa ăn xong chưa kịp tiên, mấy bà lại bàn chuyện đẻ đái rồi.
Lúc ăn cỗ Tiến uống hai chén rượu thuốc, hiện giờ y thấy trong người rạo rực, vốn là kẻ thích sống buong thả theo bản năng, Tiến đuổi khéo hai mẹ con Hương về sớm, y muốn đóng cửa lôi Hằng mun lên giường. Biết anh trai không thích nghe chuyện phụ nữ, Hương cầm túi lộc rồi bế cu Tuấn Kiệt xuống dưới nhà, Hằng mun tiễn hai mẹ con đồng thời tranh thủ đi vứt rác.
Trước lúc chia tay, Hằng tâm sự:
-Bình thường anh Tiến là người chu đáo, nhưng nhìn ai ngứa mắt là không kiềm chế được, nhiều lúc mình đâm lo.
-Vậy Hằng cần sinh con sớm, Hương khuyên thật lòng.
Hằng mun bước vào nhà khóa cửa lại, không khó để cô nhận ra âm thanh đặc trưng phát ra từ màn hình vô tuyến, bởi trong lúc hai người phụ nữ tiễn nhau, Tiến Lò Đúc đã nhét băng “tươi mát” vào xem rồi đợi. Vô tuyến và đầu video được mua nhờ số tiền y kiếm được trong lần vào Quỳ Châu đòi nợ, kể từ ngày tậu được mấy thứ này, Tiến thường thuê băng về xem nếu không phải ra ngoài. Lũ đàn em còn tâm lý khi mua tặng đại ca gần chục băng “tươi mát”, chúng nói đây là quà để hai vợ chồng đại ca bổ mắt mỗi khi cần “văn nghệ”. Vừa nhìn thấy Hằng, Tiến Lò Đúc bực mình chửi:
-Mẹ kiếp, đúng là đau đẻ chờ sáng trăng, nhanh chân một chút.






























Bình luận