Chapter 6

icon
icon
icon

Bước vào ngôi nhà bên Hồ Tây, dù chưa thấy chủ nhà đâu, nhưng Tiến Lò Đúc chủ động vòng ra phía sau, nơi có kê bộ bàn ghế mây để chủ nhà tiếp khách, y ngồi xuống châm lửa hút thuốc một cách thoải mái, bởi nhiệm vụ được thuê đã hoàn thành, không những thế y còn bỏ túi vài triệu ngon ơ. Vừa nhìn thấy lão Hòa đào mộ xuất hiện, dù lão chưa hỏi nhưng Tiến Lò Đúc chủ động lấy ra một túi vải nhỏ, y đổ ra bàn năm chiếc nhẫn, mỗi nhẫn có trọng lượng một đồng cân vàng. Hôm trước nghe lão Hòa đào mộ định giá lượng vàng hết 5,2 triệu, Tiến nhẩm tính phần của y cùng hai tên đàn em được 2,6 triệu. Khi cầm mấy triệu về Hà Nội, được biết giá vàng chưa đến 5 triệu một lượng, bởi thế y chủ động mua năm đồng cân vàng để trả cho lão già, như vậy sẽ lợi hơn nếu chia tiền.


Rót chén rượu đưa cho Tiến, lão Hòa đào mộ gật gù vẻ khoái chí:


-Đúng là anh không nhìn nhầm người bao giờ, vậy còn phi vụ lấy lại chiếc trống đồng dưới Hải Phòng, liệu chú cùng bọn đàn em có kham được không.


Nốc cạn chén rượu, Tiến Lò Đúc gật đầu trả lời:


-Em sẽ xuống Hải Phòng một chuyến, nhưng nếu lão Vinh mọi sang tay cho đám thủy thủ tàu viễn dương, lúc đó coi như hỏng việc.


-Chú yên tâm, nếu không lấy được trống đồng, anh vẫn bồi dưỡng chu đáo.


Sẵn tiền trong tay, Tiến Lò Đúc cùng hai tên đàn em đi xơi một trận thịt chó tưng bừng ngay góc phố Phùng Hưng. Sau hơn một tuần ăn lương khô ở trong lán giữa nơi rừng xanh núi đỏ, được ngày mò về đất thánh khiến mấy kẻ giang hồ đánh chén cật lực. Khi đã xơi đẫy tễ, lúc này Tiến Lò Đúc chỉ vào con xích lô của Sán đồ tể rồi phán:


-Mẹ kiếp, bao năm vẫn đạp con xe chở lợn, baot sao không khá lên được, sẵn có tiền do thằng Khoa vẩu nôn ra, tao sẽ mua con xe Honda 67. Lúc có xe rồi, nếu cần gì chạy vèo phát là tới. Thích xuống Hải Phòng hay vào Thanh Hóa chỉ mất bình xăng, ngồi xích lô khác nào mấy cụ Khốt, nhìn hãm tài bỏ mẹ.


Hùng chim lợn khấp khởi mừng thầm, bởi y thích chạy xe máy dù chưa thạo, nghe đại ca nhắc đến mua xe, Hùng vội xung phong:


-Lần này kéo quân xuống nhà lão Vinh mọi, đại ca để em chạy xe cho nhanh.


-Ra Long Biên đi tàu chợ, Tiến Lò Đúc ra lệnh.


Trước khi kéo quân xuống Hải Phòng, tự nhiên Tiến nhớ đến thằng bé con mà y đã trao cho vợ chồng người em gái. Thương cô em gái vướng bận con mọn trong khi đồng lương hạn hẹp, Tiến mua hơn chục hộp sữa các loại, đây là sữa bột của Liên Xô do dân đi xuất khẩu lao động mang về. Đợi lúc trời tối hẳn, y chọn chiếc áo bay cài kín cổ tay do ngại vị giáo sư là bố chồng của em gái nhìn thấy hình xăm, lúc đó họ sẽ đánh giá không hay ho gì. Dặn tên đàn em là Sán đồ tể đạp xích lô đợi mình ở ngã tư Quang Trung, Tiến Lò Đúc xách túi quà đi vào ngôi biệt thự cổ, dù là kẻ giang hồ máu lạnh, nhưng y luôn ý thức giữ cho em gái không bị điều ra tiếng vào từ người anh trai thuộc thành phần bất hảo. Trước sự ngạc nhiên của vợ chồng em gái, Tiến Lò Đúc đặt túi đựng mấy hộp sữa bột cạnh thằng bé rồi nói:


-Sữa ông Thọ không tốt bằng sữa của Liên Xô, chỗ này phải dùng đến hết năm.


Lúc định lui gót, chợt Tiến Lò Đúc khựng lại khi cu Tuấn Kiệt toét miệng cười, sau đó cu cậu vịn vào chân y để đứng thẳng rồi đưa tay đòi bế. Thoáng chút lúng túng, Tiến cúi xuống bế thằng bé con trên tay và vui đùa, nhìn thằng bé cười toe toét, tự dưng hình ảnh bố mẹ ruột nó khiến cho Tiến thoáng rùng mình, bởi chính y đã sát hại cả hai người.


Hương vui vẻ nhận xét:


-Thằng cu này có vẻ quấn với bác Tiến rồi, như vậy là chuyện lạ.


Trao đứa bé cho cậu em rể, Tiến Lò Đúc không quên dúi cho Hương phong bì có 200 ngàn đồng, bởi y muốn giúp em gái bớt khó khăn trong cuộc sống. Không muốn nấn ná ở lại, Tiến Lò Đúc rời đi ngay do y thấy ngại khi nhìn vào thằng bé, bởi lúc đó lương tâm y có chút hối hận.


Thấy đại ca quay ra nhanh, Sán đồ tể hỏi thăm:


-Đại ca không ở lại dùng bữa tối với gia đình chị Hương sao


Tiến Lò Đúc làu bàu:


-Mẹ kiếp, nhìn thằng nhóc làm sao mà nuốt nổi.


Gò lưng đạp xe xích lô dọc phố Quang Trung, Sán đồ tể chép miệng:


-Giá ngày đó đại ca để em tiện tay liệng luôn thằng nhóc xuống sông, sau đó kiếm đứa bé khác cho vợ chồng chị Hương lại ổn.

Bình luận

bo-cong-thuong