Mặt Trời Không Lặn Về Tây - Chương 1

icon
icon
icon

Tưởng Tốn ngồi khoanh chân trên ghế, đếm xấp tiền trên tay, đầu ngón tay gạt nhanh như chớp, tâm tình vui vẻ nhảy nhót theo từng tờ tiền.

Lúc Tôn Hoài Mẫn đến, thấy ánh mắt Tưởng Tốn lấp lánh một cách kì lạ, mải đếm tiềm đến mức trông hệt như chú cún đang canh chừng khúc xương, chỉ thiếu mỗi nước không lè lưỡi ra liếm thôi. Tôn Hoài Mẫn kéo chiếc ghế xếp bên cạnh ngồi xuống rồi hỏi Tưởng Tốn, “Bạn trai em nói muốn mời mọi người ăn bữa cơm, thứ bảy này chị rảnh không?”.

Tưởng Tốn không đáp lại.

Tôn Hoài Mẫn lại hỏi thêm hai lần nữa rồi kéo kéo tay áo cô, “Chị!”. Tưởng Tốn quay đầu lại đáp, “Hả?”.

Tôn Hoài Mẫn lúc này mới biết Tưởng Tốn vốn không nghe thấy những gì mình vừa nói, hoặc là ngay cả việc bản thân mình đến bên cạnh Tưởng Tốn cũng không hay biết, nên chỉ đành hỏi lại một lần, “Bạn trai em muốn mời mọi người đi ăn một bữa”.

Tưởng Tốn cất giọng hỏi, “Mọi người là ai?”. “Mấy anh em họ khác của em”.

Tưởng Tốn lại cúi xuống, bắt đầu đếm lại tiền, đếm từ tờ thứ nhất, tốc độ tay vẫn nhanh như cũ, cô vừa đếm vừa nói, “Không đi”.

“Tại sao chứ?”.

“Sao chị phải đi?”. Đếm xong mười tờ cô liền rút khỏi tệp để riêng ra.

Tôn Hoài Mẫn nói, “Em và anh ấy yêu nhau gần một năm rồi, hiếm lắm anh ấy mới bằng lòng gặp người nhà em. Em thân với chị nhất, sao chị có thể không đi chứ!”.

“Ai thân với nhà cô nhất?”.

Tôn Hoài Mẫn nghẹn lời, “Vậy sao chị lại không đi chứ?”. “Cô nghĩ giúp chị một lý do”.

Tôn Hoài Mẫn ngập ngừng một lát rồi mới “À” lên một tiếng, “Công ty em có một anh chàng, lần trước nhìn thấy ảnh của chị, vẫn luôn muốn em giúp giới thiệu chị với anh ta. Dạo trước chị đi xem mặt cũng đâu có kết quả gì, hay là thử một lần xem sao?”.

Một lát sau Tôn Hoài Mẫn lại nói, “Anh chàng đó rất khá, tốt nghiệp trường đại học danh tiếng, gia cảnh tầm trung, tính tình rất thật thà, tuổi tác có lớn hơn chị một chút…”, câu nói cuối cùng thanh âm nhỏ hẳn đi, “Năm nay vừa tròn 37 tuổi”.

Thấy Tưởng Tốn không lên tiếng, Tôn Hoài Mẫn lại kéo kéo ống tay áo cô. Tưởng Tốn ngẩng đầu, liếc xéo bàn tay đang nắm lấy áo mình. Tôn Hoài Mẫn nhìn thấy thứ mình vừa nắm phải băng tang, liền lập tức rụt tay lại như phải bỏng, có chút ngượng ngùng nói, “Một thời gian nữa giúp chị đi xem mặt vậy, bây giờ không thích hợp”.

Tưởng Tốn nửa cười nửa không nhìn Tôn Hoài Mẫn, gần như nhìn thấu tâm can cô ta vậy. Tôn Hoài Mẫn chột dạ, tim đập thình thịch, nhìn lên trên mặt quầy, trên đó đã bày mười mấy xấp tiền, thuận miệng hỏi, “Tiền ở đâu vậy?”.

Tưởng Tốn nói, “Tiền phúng viếng bây giờ”.

Tôn Hoài Mẫn “ồ” lên một tiếng, vẫn còn chưa hiểu ra “bây giờ” là có ý gì.

“Tiền hồi môn sau này”.

Tôn Hoài Mẫn thoáng sững người, gò má bỗng nóng bừng lên, lúc chạy khỏi cửa hàng còn va phải một người đàn ông, cô cũng chẳng buồn để ý. Chạy một đoạn khá xa rồi lại quay đầu lại, thấy Tưởng Tốn đang mỉm cười rạng rỡ, khuôn mặt nhỏ nhắn, nhan sắc động lòng người. Tôn Hoài Mẫn ngắm nhìn Tưởng Tốn một lúc, thần sắc dần bình ổn lại, sau đó thẳng lưng bước đi.

A Sùng bị người khác đụng phải, gọi với theo, “Người đẹp, đi phải nhìn đường chứ!”. Sau đó quay đầu lại cười hì hì với Tưởng Tốn nói, “Cho hai chai nước”.

Tưởng Tốn đẩy về phía anh ta nói, “Hai tệ”.

A Sùng mân mê chai nước hỏi, “Có chai nào ấm một chút không?”.

Tưởng Tốn cảm thấy kỳ quặc, “Anh mua được ở đâu nước đóng chai ấm sao?”.

A Sùng thoáng sững sờ, tựa vào quầy hàng, đánh giá cô gái đối diện, thấy cô ăn mặc bình thường, mái tóc dài được kẹp lại một cách tùy ý, thậm chí có chút bù xù nhưng vẫn không làm lu mờ được nét ngọc ngà của cô. Trong lòng A

Sùng có chút ngứa ngáy, anh ta cười cợt nhả, nói, “Sao lại không mua được chứ, hôm qua tôi cũng vừa mua hai chai, bà chủ đó giúp tôi hâm nóng trong vòng mười phút, ủ trong quần áo ấy”. Anh ta chỉ chỉ vào ngực Tưởng Tốn, “Ủ trong đó đó, nhanh ấm lắm! Hay là cô cũng giúp tôi ủ một chút đi?”.

Tưởng Tốn cười cười nói, “Sao phải rắc rối như vậy”. Cô cúi xuống, lục ra một hộp đồ khá lớn đặt lên mặt quầy, “Mười hai tệ, giữ ấm được hai mươi tư giờ!”.

Một chiếc bình giữ nhiệt rất lớn.

A Sùng nhìn đến mức ngây ngốc, thấy Tưởng Tốn giương đôi mắt tròn xoe, nở nụ cười xán lạn, tâm trạng anh ta càng thêm vui vẻ, lập tức rút tiền ra, “Ý hay, ý hay, người đẹp à, cô biết làm ăn thật đấy!”.

Tưởng Tốn trả lại tiền thừa cho anh ta, A Sùng tiếp tục bắt chuyện, “Có biết đến núi Minh Hà đi như thế nào không?”.

Tưởng Tốn hỏi, “Anh muốn đến núi Minh Hà1?”.

A Sùng đáp, “Đúng vậy, xe của tôi bị chết máy phía trước, đang định gọi taxi, chỗ này của các cô sao không thấy chiếc xe taxi nào vậy”.

“Cái thị trấn bé tẹo này của chúng tôi lấy đâu ra taxi, chỉ có xe khách thôi, nhưng mà mấy chiếc xe đó đều là xe dù, nếu gặp phải cảnh sát giao thông thì rất phiền phức. Các anh đi du lịch sao?”.

“Đúng vậy, đang định đón năm mới ở trên núi đây”.

Mắt mũi Tưởng Tốn sáng rực lên, “Tôi cũng đang muốn đi núi Minh Hà, để tôi đưa anh đi?”.

A Sùng kinh ngạc nhìn cô, “Cô đưa tôi đi?”.

“Núi Minh Hà cách chỗ này gần một tiếng lái xe, không có xe buýt chuyên tuyến, đi xe khách thì không kinh tế cho lắm, vé vào cửa tôi mua giúp anh, tổng cộng 120 tệ không lấy thừa của anh một hào nào”.

“Hả?” Sao lại rẻ đến thế?

Tưởng Tốn chống tay trên mặt quầy, chỉ chỉ tấm biển nhỏ dựng bên ngoài cửa hàng tạp hóa, A Sùng ngoái đầu lại nhìn.

Một tấm biển hình chữ nhật, nền là cảnh núi non mây mù bay lượn:

“Tour núi Minh Hà 1 ngày, vé vào cửa 120 tệ (có xe đưa đón)

Tour 2 ngày ngắm támđiểm danh thắng, tour 3 ngày du lịch xung quanh vùng.
……
Ngoài ra còn cung cấp thêm các dịch vụ như ăn uống, giao thông, hướng dẫn viên…

Liên hệ: Cô Tưởng

Điện thoại: 187xxxxxxxx”

A Sùng mua đồ xong, chui tọt vào chiếc xe đang đỗ ven đường, ném bình giữ nhiệt ra ghế sau xe nói, “Tôi vừa gọi xe rồi, 120 tệ một người bao vé vào cửa, hời chưa?”.

Ngồi ở ghế phụ bên cạnh, Hạ Xuyên đang bóp chiếc vỏ bao thuốc lá rỗng không, liếc mắt nhìn chiếc bình giữ nhiệt nói, “Cái gì đấy?”.

“Bình giữ nhiệt!”. “Tôi không biết sao?”.

A Sùng cười nói, “Thì chẳng phải là do trời quá lạnh tôi muốn uống nước ấm sao, dùng cái này cho dễ sử dụng!”.

Hạ Xuyên liếc anh ta nói, “Uống nước ấm? Thế nước đâu?”. A Sùng giơ giơ hai chai nước khoáng.

Hạ Xuyên lại hỏi, “Sao không mua luôn cái gì có thể đun nước nóng cho rồi?”.

“Có lý!”.

Hạ Xuyên ném vỏ bao thuốc lá qua rồi nói, “Biến!”.

Tâm tình Hạ Xuyên như thế nào đều viết rõ trên mặt, A Sùng đâu dám nhiều lời, đợi một lát sau mới nghe thấy cậu ta nói, “120 tệ bao vé vào cửa, cậu tìm xe du lịch à?”.

A Sùng thật thà trình bày, “Không phải, phía trước có một tiệm tạp hóa, cô chủ nhỏ ở đó kiêm luôn cái này”.

Hạ Xuyên để ý đến một chữ “nhỏ” này, ngón tay khẽ giật giật, đáng tiếc không còn chiếc vỏ bao thuốc lá rỗng nào.

Anh Sùng lại lên tiếng, “Mười hai giờ xuất phát, vẫn còn mười phút nữa, chúng ta mau qua đó đi”.

Tiệm tạp hóa khá nhỏ, mặt tiền cửa tiệm không được rộng rãi lắm, đối diện cửa ra vào là tủ quầy bằng kính, bên cạnh là chiếc tủ lạnh, sâu vào bên trong nữa là mấy dãy giá bày hàng, bên trên cánh cửa tiệm là bảng hiệu “Tiệm tạp hóa

Kiếm Tiền”.

Một cái tên thành thật biết bao.

Từ xa đã nghe thấy tiếng chào hỏi của A Sùng, “Cô chủ nhỏ, chúng tôi đến rồi!”.

Hạ Xuyên híp mắt đánh giá cô gái đang đứng sau quầy, xem ra tuổi còn rất nhỏ, cô mặc chiếc áo lông vũ màu đen, tóc tai hơi rối, đôi môi nhợt nhạt, làn da trắng nõn mềm mại, đôi mắt sáng như được phủ một lớp sương mù huyền ảo, cần cổ thon dài.


Bình luận