Mặt Trời Không Lặn Về Tây - Chương 2

icon
icon
icon

Vô cùng xinh đẹp, thảo nào mà A Sùng lại mua cái bình giữ nhiệt đó về. Tưởng Tốn đang mải nhét đồ vào cái túi du lịch, nghe thấy tiếng gọi liền vừa kéo khóa chiếc túi vừa đáp, “Được, xuất phát ngay đây!”, cô quàng vội chiếc khăn lên, tiện tay cầm lấy một chiếc hộp hình chữ nhật đẩy về phía A Sùng rồi cười nói, “Vừa rồi quên mất không đưa cho anh cái này”.

A Sùng nhìn chiếc hộp, bên trên có viết mấy chữ “nóng cực nhanh”, anh ta chưa từng thấy cái này nên hỏi, “Đây là gì vậy?”.

Tưởng Tốn đáp, “Dùng để đun nước, chỉ cầm cắm vào bình nước là dùng được”.

A Sùng vui vẻ nói: “Khéo thật đấy!”, vừa hay có cái để có thể đun nước.

Tưởng Tốn nghe có chút không hiểu, có điều không hiểu cũng không làm khó cô được, “hai mươi lăm tệ”.

A Sùng mặc dù bị chặt chém nhưng vẫn vui vẻ móc tiền ra trả.

Một chiếc SUV màu trắng bảy chỗ đang đỗ bên ngoài lề đường, dáng xe rất lớn, thân xe phủ một lớp bụi, bên cạnh còn có một người đàn ông đang đứng đợi. Anh ta mặc chiếc áo khoác màu xám đậm, thân hình cao lớn vạm vỡ, cắt kiểu đầu húi cua cực ngắn, mặt mày sắc bén, trông đầy vẻ côn đồ, bên tai trái còn đeo chiếc khuyên tai. Anh ta phải cao hơn Tưởng Tốn đến hai cái đầu.
A Sùng giới thiệu, “Cậu ấy là bạn tôi, còn cô ấy họ Tưởng. À đúng rồi, tôi tên A Sùng”.

Anh ta không giới thiệu người đàn ông kia, mà Tưởng Tốn cũng không hỏi, cô mở cửa xe để bọn họ lên xe. Hạ Xuyên nhìn lướt qua cánh tay phải của Tưởng Tốn, tay áo màu đen được buộc thêm một miếng vải đen, hai thứ màu đen hòa vào làm một, nếu không để ý kĩ sẽ không phát hiện ra được. Bọn họ trực tiếp ngồi xuống ghế sau, A Sùng cất xong hai vali liền định ngồi vào ghế phụ bên cạnh Tưởng Tốn.

Tưởng Tốn đặt túi hành lí của mình vào ghế phụ rồi nói, “Ngồi phía sau đi”.

A Sùng đáp lại, “Ngồi đằng trước, chúng ta tán gẫu một chút, cho cô đỡ ngủ gật lúc lái xe”.

Tưởng Tốn thẳng thừng đáp lại, “Chỗ bên cạnh tôi chỉ phụ nữ mới được ngồi”.

A Sùng sống chết mặt dày ngồi đấy, người phía sau chán ghét lên tiếng, “Mau cút xuống đây!”.

A Sùng ỉu xìu ngồi xuống hàng ghế sau. Tưởng Tốn đưa mắt nhìn vào gương chiếu hậu, người đằng sau cũng vừa hay nhìn cô từ trong gương. Cô cười cười rồi khởi động xe. Chiếc xe có không gian khá rộng, tính năng hơi kém chút, là loại xe số sàn, thông thường phụ nữ lái kiểu xe này rất khó khăn, lúc khởi động hay bị giật cục, tốc độ xe cũng khó kiểm soát. Nhưng Tưởng Tốn khởi động lại rất êm, hai người ngồi hàng ghế sau hưởng thụ như đang ngồi trong phòng riêng vậy.

A Sùng khen ngợi thật lòng, “Tay lái của cô cũng cừ thật đấy, cô lấy bằng lái được bao lâu rồi? Tuổi còn nhỏ như vậy, lái xe được mấy năm rồi?”.

Tưởng Tốn mở nhạc, lời hát du dương cất lên.

Đi được một lát cô liền dừng xe, A Sùng thấy lạ hỏi, “Sao vậy, muốn đi vệ sinh à?”.

Tưởng Tốn cười cười đáp, “Gọi điện thoại”.

Cuộc gọi kết thúc chưa được bao lâu, từ phía nhà nghỉ nhỏ bên cạnh liền có bốn nữ hai nam chạy ra, hai người phụ nữ trung niên thân hình mập mạp, hai người đàn ông thân hình bình thường, còn lại là hai cô gái trẻ còn rất nhỏ tuổi ước chừng mới hai mươi. Tưởng Tốn để một người phụ nữ trung tuổi ngồi vào ghế phụ cạnh mình, mở chiếc ghế được lắp thêm ở hàng thứ hai, chiếc xe bảy chỗ liền biến thành tám chỗ, hai hàng ghế sau chật chội không thể tả nổi.

A Sùng ngây người hỏi, “Sao lại nhiều người vậy?”.

Tưởng Tốn cười đáp lại, “Quên mất không nói với anh, bọn họ cũng đến núi Minh Hà du lịch, hôm qua đã đặt xe rồi. May quá, vừa đủ người!”.

Vừa đủ người ở chỗ nào chứ, rõ ràng còn thừa ra một mà, quá tải rồi. Hạ Xuyên và A Sùng dáng người cao lớn, đặc biệt là Hạ Xuyên, bên phải đột nhiên có thêm một người phụ nữ trung niên to béo ngồi vào, sắc mặt anh ta tối sầm lại.

Hạ Xuyên lên tiếng, “Tôi bao cả xe, bảo bọn họ xuống đi!”.

Người phụ nữ trung tuổi đó không chịu, đáp lại, “Chàng trai à, cậu có tiền cũng không thể nào thiếu đạo đức như vậy chứ, theo lí mà nói ai đến trước phục vụ trước!”.

Tưởng Tốn giả lả nói, “Tôi làm ăn cũng phải giữ chữ tín, không làm được việc này. Hai anh chịu khó một chút, cũng chỉ một tiếng thôi mà”.

Hạ Xuyên nói, “Dừng xe!”.

“Tiền xe không trả lại, chuyện này tôi đã nói rõ với A Trùng2 rồi”.

Chiếc xe chạy với tốc độ ổn định, trong lúc nói qua nói lại đã sớm rời khỏi thị trấn đi vào đường quốc lộ, hai bên đường lúc này chỉ còn lại cỏ cây xanh biếc, xuống xe giữa chừng thế này thực không sáng suốt.

Tưởng Tốn đẩy hai chai nước ra phía sau, A Sùng nhận lấy. Tưởng Tốn lại cười cười nói, “A Trùng, giúp tôi làm ấm một chút, tôi cũng muốn thử cách đó xem sao”.

Đầu óc A Sùng nhảy số, sắc mặt cứng đờ. Cô gái này bề ngoài lặng lẽ không nói không rằng, vậy mà nhỏ nhen ghim thù đến vậy!

Tuyết rơi rồi, đây là trận tuyết đầu tiên của mùa đông này, lúc đầu chỉ có mấy bông tuyết nho nhỏ, nhưng dần dần từng bông trắng xóa phủ kín khắp đất trời. Bên trong xe ấm áp, bốn người phụ nữ không ngừng tán dóc, cắn hạt dưa.

Tưởng Tốn mở cần gạt mưa, ánh mắt vô thức lướt về phía sau, người đàn ông đó luôn nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt tăm tối, sắc mặt khó coi.

Cô cười cười, chỉnh âm lượng to thêm một chút.

Xe chạy thẳng về phía trước, chạy lướt qua từng hàng từng hàng cây bạch dương, lên cầu, hai bên cầu đều là nhà máy. Tiếp tục chạy về phía trước, lại là những hàng cây bạch dương, còn có cánh đồng và những quả đồi, lúc thì thấy cả cánh đồng bạt ngàn màu xanh mơn mởn, lúc lại là màu vàng óng của những bông lúa chín trĩu hạt.

Bầu trời bừng sáng, tuyết đã ngớt rơi.

Một cô gái ngồi ở ghế sau hạ cửa sổ xe, đưa tay ra cảm nhận gió tuyết, gió lạnh lập tức ùa vào trong. Cô gái càng vô cùng hưng phấn: “Tuyết đẹp thật đấy…”.

Lời nói của cô gái nhanh chóng bị gió cuốn trôi, mái tóc dài phất phơ trong gió như đang nhảy múa, vẻ mặt cô gái vô cùng say sưa.

A Sùng uống nước lạnh, bị gió thổi một cái, răng lợi đau buốt hết cả nhưng vẫn trưng ra cái vẻ mặt tươi cười, “Đẹp hơn cái xe này không, có đến tận ba người đẹp! À phì phì, nói sai mất rồi, phải là năm đại mỹ nhân, sao mà lại may mắn thế, đều ở cả trong xe này rồi!”.

Mấy người phụ nữ trên xe đều bị A Sùng chọc cười, chỉ trừ Tưởng Tốn đang lái xe ở phía trước.

Cô gái đóng cửa sổ xe, sửa sửa lại mái tóc, sắc mặt ửng hồng cất giọng hỏi, “Các anh cũng đến núi Minh Hà du lịch sao? Chỉ hai người đàn ông các anh thôi hả?”.

A Sùng đáp, “Ừ, chỉ hai thằng độc thân bọn anh thôi, bắt cặp với nhau lên núi đón năm mới”.

“Hai nhà chúng em cũng lên núi đón năm mới, không ngờ hôm nay lại có tuyết rơi, cũng không biết có thể chơi ở trên đó hay không”, rồi lại tiếp tục, “Em tên là Vương Tiêu, các anh tên gì vậy?”.

Cô gái kia hỏi là “các anh” nhưng chỉ mình A Sùng đáp lại: “Gọi anh A Sùng là được rồi”.

Ánh mắt Vương Tiêu lướt lên phía trước nhìn Hạ Xuyên, miệng khẽ “ồ” một tiếng, biểu cảm không được hài lòng cho lắm.

Vỏ hạt dưa đã đầy một túi, mấy bà cô trung tuổi lại bắt đầu nhiệt tình phân phát quýt, A Sùng vui vẻ nhận lấy, bóc vỏ xong liền đưa cho Hạ Xuyên. Hạ Xuyên thấy một bàn tay đàn ông to lớn thô ráp cầm quả quýt nhỏ xíu vàng ươm, chỉ biết nghiến răng. A Sùng thức thời tự nhét cả vào miệng mình.




Bình luận