Khi nhận cái tát của mẹ mình, do vết mổ chưa lành, dù bực tức nhưng Hùng chim lợn cắn răng chịu đựng không phản ứng lại. Vốn cho rằng ông bồ già là nguyên nhân gây ra mâu thuẫn gia đình, y tự nhủ khi khỏe trở lại, việc đầu tiên sẽ xử lý ngay ông già, bởi có khi bố mẹ y tan đàn xẻ nghé vì chính người này. Không muốn leo cầu thang vào phòng ngủ, Hùng chim lợn nằm ngay trên ghế sô pha dưới phòng khách đánh một giấc tới sáng, ăn đồ loãng nên nhanh đói nên y pha thêm cốc sữa ông Thọ để uống. Khi ngồi trong nhà lâu lâu nghe tiếng pháo từ xa vọng lại, Hùng chim lợn nhớ cảm giác ngồi uống rượu tưng bừng cùng đồng bọn thâu đêm tới sáng, nhớ đến nụ cười và bộ ngực căng tròn của con bé bán nước ở đê Tô Hoàng. Đất trời đang vào xuân, khiến vạn vật sinh sôi này nở, lúc này trong đầu Hùng chim lợn chỉ mong nhanh khỏe lại, lúc đó như con chim sổ lồng tung cánh bay cao, y sẽ ra tay báo thù những kẻ táng tận lương tâm hãm hại y sống không bằng chết suốt một năm qua. Thấy trời ấm hơn, Hùng chim lợn ra ngồi trước hiên nhà để sưởi nắng, chút nữa y sẽ tắm tất niên bằng nồi nước mùi già đang tỏa mùi thơm dễ chịu từ bếp ra khắp phòng khách. Ngắm khu vườn có nhiều cây ăn trái, đặc biệt ở góc vườn có mấy cây cam đang trĩu quả do không có người thu hoạch, nhìn cảnh đó khiến Hùng nhớ lại vườn cam trên Hòa Bình, ở dưới một gốc cam nào đó, nơi y đã vùi xác kẻ bắn mình bằng súng kíp. Nhiều lúc tỉnh giấc giữa đêm khuya, Hùng chim lợn lo sợ mưa rừng sẽ làm xói mòn gốc cây, biết đâu tội ác của y được phơi bày dù chỉ còn là bộ xương trắng.
Ngày cuối cùng của năm vì thế không có sự ồn ào tấp nập, giờ này mọi người bắt đầu dọn dẹp và trang trí nhà cửa cho đẹp, bởi đến chiều nhà nào cũng làm mâm cỗ cúng tất niên. Biết mình nói vỗ mặt nên lão bồ già của mẹ mình sẽ không quay lại trong vài ngày tới, Hùng chim lợn lim dim mắt tận hưởng bầu không khí tự do, trong cơn gió thoảng đưa lại, mùi thuốc pháo quen thuộc báo hiệu xuân đã về trước hiên nhà, với một kẻ hoang đàng như y, nếu kiên nhẫn ngồi nhà đón tết đủ mấy ngày được coi như chuyện lạ. Việc không còn thèm thuốc phiện là kì tích, bởi suốt một năm trời bị giam cầm, Hùng chim lợn gần như quên hết mùi vị và sự kích thích của ả phù dung quỉ quái, giờ đây kể cả thuốc lá y cũng không thèm, còn sự ngất ngây của những chén rượu lâu rồi y chưa được mềm môi. Mải suy nghĩ vẩn vơ, đến gần trưa Hùng chim lợn thấy mẹ mình bưng ra cho một bát súp, bà nhẹ nhàng nói:
-Ăn xong con uống thêm viên thuốc kháng viêm, ngủ một giấc rồi đầu giờ chiều lau qua người chứ không được tắm. Tết này con không ăn uống được gì nhiều, vì thế mẹ sẽ nấu súp gà để bổ sung dinh dưỡng.
Định không nói câu nào, nhưng vốn ngứa mồm nên Hùng chim lợn hỏi:
-Vậy chiều nay mẹ có làm cỗ tất niên mời khách?
Biết con trai hỏi móc máy việc của mình cùng giáo sư Tấn, bác sĩ Hằng Nga lờ đi không trả lời, thật tâm bà hối hận vì đã cho Hùng cái tát hôm trước. Bây giờ bình tâm nghĩ lại, bác sĩ Hằng Nga thấy mình không phải với con trai, vì cái tát đó nên cuộc đoàn tụ của bà cùng giáo sư tạm hoãn lại, bà biết Hùng sẽ phá cho bằng được. Ngồi ăn hết bát súp, Hùng chim lợn đứng dậy đi dạo một vòng quanh khu vườn rộng, vết loét ở cổ chân do bị xích nhiều giờ đã lên da non, nhưng nhìn kĩ Hùng chim lợn cảm thấy chân mình như bị teo lại do ít vận động. Biết mình còn yếu, bởi vậy Hùng chim lợn đi một vòng quanh khu vườn rộng sau đó quay vào nhà cho nằm nghỉ.
Ngủ một giấc đẫy mắt, khi bừng tỉnh đã thấy trời tắt nắng từ khi nào, biết không còn sớm, Hùng chim lợn quyết định lên tầng hai lau người và thay quần áo, bởi y vẫn cảm thấy mùi bệnh viện phảng phất quanh đây. Ngó vào trong bếp thấy bà mẹ đang làm cỗ để cúng tất niên, Hùng chim lợn tặc lưỡi khó hiểu, bởi nhà có hai mẹ con nhưng y vẫn phải ăn súp loãng, không hiểu sao mẹ y còn hì hụi xào nấu rõ lắm để làm gì. Đặt chân lên sàn tầng hai, đang lưỡng lự không biết phòng ngủ của mình bên tay trái hay tay phải, bất ngờ Hùng chim lợn đứng khựng lại, y đẩy cửa phòng ngủ trước mắt bước vào, nhưng hình ảnh trong đó khiến Hùng chim lợn choáng váng, bởi đây chính là căn phòng y đột nhập từ trên phòng giam xuống trước khi ngất xỉu. Không tin vào những gì nhìn thấy, Hùng chim lợn nén đau lò dò bước lên tầng ba để kiểm chứng lại cho chắc chắn, bởi có nằm mơ, y không nghĩ ngôi nhà này đã giam giữ mình suốt một năm qua. Căn phòng trên tầng ba được dọn dẹp sạch sẽ, dù cửa ra ban công đã được mở toang đón gió, nhưng mùi khai do những lần y đứng trên giường đái xuống, hoặc những khi bực mình hắt cả bô nước tiểu xuống nền nhà vẫn còn cảm nhận rõ. Bước vào trong nhà tắm, Hùng chim lợn thấy rõ vị trí viên gạch bị y cậy rồi mài vát cạnh, ở trong góc nhà tắm là đoạn xích từng khiến y khốn khổ, khốn nạn. Cơn giận dữ kìm nén bao lâu chợt bùng lên dữ dội, Hùng chim lợn không ngờ bà mẹ bác sĩ của mình đứng sau chỉ đạo việc này.
Nếu là kẻ khác chủ mưu, Hùng chim lợn sẽ thẳng tay sát hại để trả thù, nhưng lần này vướng ở chỗ liên quan đến tình mẫu tử. Hùng chim lợn bước xuống tầng một với khuôn mặt đằng đằng sát khí, lúc này mẹ của y đã bày biện xong mâm cỗ cúng tất niên, chỉ ít phút nữa thôi, bà ta sẽ thành tâm khấn vái mời tổ tiên về ăn tết cùng gia đình như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Không nói một lời, Hùng chim lợn dùng tay hất cả mâm cỗ xuống nền bếp, chỗ bát đĩa vỡ tan cùng thức ăn và nước canh bắn tung tóe khắp nơi. Trước sự hoảng hốt của mẹ mình, Hùng chim lợn vớ con dao phay dùng chặt thịt gà ở trên chiếc thớt bằng gỗ nghiến, y đưa tay tóm tóc mẹ mình rồi rít lên một cách đầy uất hận:
-Hóa ra bà là loại mẹ khốn nạn nhất trên đời, tôi vô phúc nên phải làm con của bà. Không có người mẹ nào táng tận lương tâm khi giam cầm con mình tí chết ở trên gác để hú hí với thằng bồ già sắp xuống lỗ, tôi nguyền rủa bà cùng thằng già đó.
Choáng váng bởi phản ứng điên khùng của con trai, bác sĩ Hằng Nga định lên tiếng thanh minh nhưng không kịp, thằng con giời đánh hất mạnh bà ngã đập đầu vào chiếc chạn bát rồi bỏ ra ngoài. Dù muốn đuổi theo ngăn con mình quay lại con đường cũ, nhưng nhìn con dao phay Hùng cầm trên tay, bác sĩ Hằng Nga không dám cất tiếng gọi, bà biết giờ đây nó đang uất hận trong lòng, tất cả đều do lỗi của bà gây ra. Nhìn ra phía ngoài cổng, bác sĩ Hằng Nga thấy ánh đèn pha xe máy rọi sáng, sau đó là tiếng thằng con mất dạy của bà đang hỏi ai đó:
-Sao đại ca biết em ở đây.
Nếu không có nguồn tin của Sán đồ tể, chắc giờ này tin tức của Hùng chim lợn vẫn không ai hay biết, ngay chiều ba mươi tết dù ai cũng bận rộn, nhưng Tiến Lò Đúc ăn vận lịch sự đi vào đúng khoa điều trị hỏi thăm về Hùng chim lợn. Là kẻ thông minh lại giỏi xâu chuỗi thông tin, sau hơn chục phút đứng trò chuyện cùng người y tá, Tiến Lò Đúc có được địa chỉ chính xác nơi tên đàn em về nghĩ an dưỡng sau mổ. Khi cưỡi con xe Honda 67 chạy qua cầu Chương Dương, tên đàn em ngồi sau liền hỏi:
-Sao đại ca biết thằng Hùng chim lợn ở bên này?
Dừng xe trước hồ Bồ Đề, không muốn i cho Sán đồ tể biết việc mình đã sang đây tìm mua đất xây nhà, Tiến Lò Đúc giảng giải:
-Theo mày có mấy vị giám đốc bệnh viện ở khu này, chắc không bao giờ có hai người đúng không.
Sự phán đoán của Tiến Lò Đúc hoàn toàn chính xác, bởi lúc y chở tên đàn em tới gần mảnh đất đã xem hôm trước, từ trong ngôi nhà ba tầng bật đèn sáng, tên đàn em lưu lạc một năm trời cầm con dao phay chạy ra ngoài. Lúc chạy xe kẹp ba quay lại cầu Chương Dương để vào trong thành phố, Tiến Lò Đúc hỏi tên đàn em:
-Năm cùng tháng tận rồi, mày đã chém được ai chưa mà cầm dao.






























Bình luận